Chuyển đến nội dung chính

Bách Hoá Tổng Hợp

 Bách Hoá Tổng Hợp năm 1956

Nếu bây giờ các cháu Gen Z coi việc đi trốn nóng ở Vincom hay Aeon Mall là chuyện thường ngày ở huyện, thì xin thưa, ngày xưa các chú các bác thế hệ 6x, 7x chúng tôi cũng có một "thánh đường" y hệt thế, oách xà lách hơn nhiều: Bách Hoá Tổng Hợp (mà dân sành điệu hay gọi tắt là "Bách Hoá Bờ Hồ").

Đấy không chỉ là nơi bán hàng, đấy là nơi rèn luyện "tinh thần thép" và kỹ năng chen lấn đạt trình độ thượng thừa.

Bước chân qua cái cửa sắt xếp nặng trịch ấy là một bầu không khí đặc quánh mà cả đời không quên được. Nó là sự tổng hòa của mùi vải vóc hàng mậu dịch để lâu ngày hơi hăng hắc, mùi xà phòng 72%, mùi cao su từ quầy dép đúc, và nồng nàn nhất là mùi... mồ hôi của hàng trăm con người đang chen chúc. Nhưng lạ thay, ngày ấy hít cái mùi đó vào thấy "phê" lắm, thấy sang chảnh lắm, vì đó là mùi của hàng hoá, của sự no đủ (dù chỉ là nhìn thấy).

Thời ấy tiền thì ít, tem phiếu thì thiếu, nên phần lớn chúng tôi vào Bách Hoá Tổng Hợp là để... "rửa mắt". Lũ trẻ con chúng tôi cứ dán mũi vào tủ kính quầy đồ chơi. Nhìn con búp bê nhựa Liên Xô mắt chớp chớp, hay cái tàu thuỷ sắt tây chạy bằng dây cót mà thèm rỏ dãi. Người lớn thì lượn qua quầy vải, ngắm mấy xấp lụa Nam Định, ngắm cái xe đạp Phượng Hoàng, Thống Nhất bày trên bục cao như báu vật quốc gia. Đi một vòng từ tầng 1 lên tầng 2, mỏi chân thì dựa lan can ngắm cái quạt trần quay lờ đờ, tưởng tượng mình sắp được mua hết cái đống này về nhà. Đó là liệu pháp tinh thần cực tốt thời đói kém.

Nhớ nhất là sàn tầng 2 lát gỗ. Mỗi lần đến đợt hàng về hay giáp Tết, dân tình ùa vào, tiếng bước chân rầm rập cộng với sàn gỗ cũ kỹ làm cả cái tầng nó rung rinh như động đất cấp 3. Vừa đi mua hàng vừa lo... sập sàn, nhưng mà vui. Mua được bánh pháo tép hay gói mứt Tết mậu dịch là thấy Tết đã về đến tận gót chân rồi.

Bây giờ nó thành Tràng Tiền Plaza, vào đấy toàn thấy mùi nước hoa thơm phức, điều hoà mát lạnh sun cả người, nhân viên cúi chào gập cả bụng. Nhưng thú thật, đi vào đấy thấy lạc lõng lắm. Chẳng còn cái cảm giác hồi hộp cầm cái tem rách góc đi đổi hàng, chẳng còn tiếng bàn tính gõ lách cách và cái không khí nhộn nhịp, bình dân, xô bồ của cái thời gian khó ấy nữa.



Nhận xét

Xem nhiều nhất

Ảnh Cầu Chà Và năm 1985

Cầu Chà Và là cái cầu đúc nối Chợ Lớn và Xóm Củi do hãng Lavelois Perret xây dựng năm 1931 bằng bê tông cốt sắt Mé bên Bến Bình Đông, Xóm Củi có nhiều cửa hàng tơ lụa của Chà Ấn Độ bán nên cầu có tên là Chà Và Ban sơ cầu có 2 cái vòm vuông vức, sau 1982 bị đập bỏ cái vòm, nhưng còn 4 cái trụ. Những năm 1988 tui về Sài Gòn qua đây còn thấy cầu cũ, kẹt xe kinh khủng Năm 1993 người ta mở rộng thêm hai bên cầu mỗi bên 5 mét làm lane cho xe Honda Năm 2012 làm đại lộ đông – tây, bỏ cầu Chà Và cũ xây mới như ngày nay. Ít ai biết cầu Chà Và là một đoạn kinh Vạn Kiếp tức Kinh Lấp,kinh này nối Rạch Chợ Lớn qua Kinh Tàu Hủ vào Rạch Xóm Củi ,sau con kinh này bị lấp làm đường Vạn Kiếp hai đầu cầu Chà Và Rạch Chợ Lớn bên quận 5 sau cũng bị lấp làm đường Khổng Tử (Hải Thượng Lãn Ông) Ngày nay đường Vạn Kiếp nằm lọt thỏm trong hai cái dốc cầu Chà Và, một dốc mé quận 8 có Prudential, một dốc có cái chúng cư cũ xì bên quận 5 chuyên bán ốc vít Cầu Chà Và năm 1955

Giáng Sinh Sài Gòn xưa

Mùa đông chạm cửa Sài Gòn, khi những hàng me hàng phượng bắt đầu trút lá trơ thân gầy. Mùa đông ở Sài Gòn thường đến rất nhanh và đi cũng rất vội. Nó tuy là thời khắc hoài niệm, lãng mạn nhưng lại rất hợp với tốc độ sống nhanh của thành phố này. Nếu ai không kịp đón lấy mùa đông ấy và tận hưởng nhanh chóng, khi cái lạnh bất ngờ qua đi lòng lại tiếc ngẩn tiếc ngơ. Sài Gòn lạnh là cơ hội cho những chiếc áo dài, quần tất hoặc khăn quàng hay mũ len được đưa ra chưng diện và mặc đi làm hay đi ra phố. Ngày thường nhiều cô gái áo sát nách hay váy ngắn tung tăng ngoài phố. Thế nhưng mấy hôm nay, cả các chàng trai mạnh mẽ mỗi ngày cũng trở nên điệu đà khi quàng một chiếc khăn len đi làm hoặc mặc một chiếc áo khoác bên ngoài, đứng xỏ tay túi áo, xuýt xoa hút thuốc lá ở một góc vắng, như cố xua đi cái lạnh dễ thương từ hơi khói của thuốc. Đó có lẽ là những hình ảnh ấn tượng về một mùa đông ngắn ngủi ở Sài Gòn. Nhưng mùa đông rõ rệt nhất, là khi những ngón tay chàng trai cô gái đan lấy nhau, dịu d...

Đám tang cụ Phan Chu Trinh tại Saigon 1926

  Đám tang cụ Phan Chu Trinh tại Saigon, ngày 4 tháng 4 năm 1926.

Thiệp mời đám cưới ở Miền Nam 1957

 Thiệp mời đám cưới ở Miền Nam 1957. ... Vui lòng dời gót đến nhà. Trước dùng ly rượu lấy thảo cùng vợ chồng tôi...

Đường Lê Quang Sung

 Xe lam trên đường Lê Quang Sung (xưa là Trương Tấn Bửu) - Phạm Đình Hổ, Quận 6 năm 1992 và góc chụp so sánh với vị trí này năm 5/2016

Ecole Yat-Sen: Dòng chữ cuối cùng trên "trường phố" đã biến mất

 Một dãy nhà cũ kỹ lặng lẽ tại góc đường. Dòng chữ "Ecole Yat-Sen" phai mờ trên cao. Những ký tự này ở đây đã tám mươi lăm năm, mang theo một câu chuyện đã lãng quên về một trường tiểu học hiếm hoi của người Hoa ở trung tâm thành phố... Vào những năm thời kỳ đầu của Sài Gòn, khu vực này đa phần người Hoa sinh sống. Họ dựa vào dòng kênh Bến Nghé để buôn bán, vận chuyển hàng hóa. Lúc này, đường Nguyễn Công Trứ còn được gọi là phố Triều Châu, nơi những người Tiều và người Phúc Kiến sinh sống lẫn với người Việt. Dãy nhà này ra đời từ trước 1940, khi cuộc sống quanh đây ngày càng nhộn nhịp, sôi động. Đó là một trường tiểu học dạy tiếng Hoa hiếm hoi nằm ở trung tâm Sài Gòn. Có thể tưởng tượng khối kiến trúc giản dị, nhỏ nhắn này như một kiểu “trường phố” xịn sò xinh xắn lúc bấy giờ. Trường Tiểu học Tôn Dật Tiên hay Ecole Yat-Sen Ngày nay, không còn tài liệu chính thống nào ở Việt Nam nói về trường tiểu học này nữa, nó đã bị lãng quên thực sự. Tuy nhiên, đây có thể là một cố gắng ch...

Tòa nhà Lực lượng TNXP quận 5

 Tòa nhà Lực lượng TNXP ở 922 Nguyễn Trãi Quận 5 (nay là Phường Chợ Lớn) từ năm 1975 - 2007 Sau 2007 đến nay là Tòa nhà Golden Plaza.