Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 1, 2026

Cây thánh giá mạ vàng tại nhà thờ Đức Bà

 THÁNH GIÁ MẠ VÀNG TẠI NHÀ THỜ ĐỨC BÀ. Sau khi được hạ xuống trong quá trình trùng tu từ tháng 6/2023  2 cây thánh giá được Tập đoàn Monument (Bỉ) chế tác trùng tu. Công ty Firenze (Italia) - nơi chuyên cung cấp vàng lá siêu mỏng từ năm 1600 thực hiện dát vàng. Cây Thánh giá đã có hải trình 5 tuần để di chuyển từ Bỉ về đến cảng Cái Mép và đưa về Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn.  2 cây Thánh giá sẽ được đặt trong nhà thờ, bảo vệ bởi lớp kính Plexiglas (nhẹ và trong) để người dân chiêm ngưỡng, chụp ảnh. Khi trùng tu xong 2 tháp kẽm, 2 cây Thánh giá sẽ được di chuyển lên tháp kẽm dự kiến từ 3-4/2026 2 cây Thánh giá nhìn trên cao và bề ngoài có vẻ rất nhỏ, nhưng thực tế chiều cao mỗi cây 3,73 m, bề ngang là 1,85 m, nặng 400 kg.  Có thể bạn chưa biết vào tháng 10/1964 từng có 1 cây thánh giá bị SÉT đánh gãy.

Sáng Sài Gòn

 MỘT SÁNG SÀI GÒN XƯA Giữa lòng phố thị hôm nay, đôi khi ta lại nhớ về một sáng Sài Gòn xưa - nơi nhịp sống nhẹ như làn gió sớm. Photo by Doi Kuro

Xe hoa

 SAIGON 1991 - Một ngày vui trong đời.

Sài Gòn về đêm

 Có một Sài Gòn về đêm - Yên bình và rực rỡ

Xe hủ tiếu

 NHỮNG XE HỦ TIẾU XƯA TRONG KÝ ỨC CỦA NGƯỜI SÀI GÒN Nhắc đến Sài Gòn, sao quên được những xe hủ tiếu nghi ngút khói mỗi sáng, tiếng kéo nước lèo, tiếng lách cách muỗng đũa và mùi thơm lan khắp góc đường. Một tô hủ tiếu giản dị mà đủ ấm bụng cả ngày dài.  Hình ảnh xe mì tàu chú Thoòng, xa hơn là chiếc Mobylette đoi đầu, và xa nữa là chiếc Citroen ( Tascon), có thể ảnh này vào cuối những năm 60.

Bữa cơm cuối năm

 SÀI GÒN NGÀY CUỐI NĂM Ngày cuối năm, Sài Gòn dường như hiền hơn một chút. Một ngày dài mỏi mệt, nếu là những ngày khác, ta chỉ mong ăn lẹ rồi ngủ cái giấc. Nhưng hôm nay, ngồi xuống bữa cơm, ai cũng chỉ mong thời gian chậm lại. Mâm cơm không cần đầy, chỉ cần đủ mặt là đã thấy ấm. Tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng chén đũa quen thuộc, vậy thôi mà coi như qua hết một năm dài. Bữa cơm cuối năm với người Sài Gòn không chỉ để no, mà còn để nhớ. Nhớ về những ngày đã qua, những chuyện buồn vui trong năm và thương nhau nhiều hơn, trước khi bước sang năm mới. Có những lời cả năm chưa kịp nói, ngồi quanh mâm cơm này lại tự nhiên dễ nói ra hơn. Cuối năm là dịp để cả nhà ngồi lại với nhau. Sài Gòn Vi Vu mong rằng, dù năm nay của bạn được nhiều hay ít, thì ngày cuối năm này vẫn có một bữa cơm ấm, có người chờ, có chỗ để quay về. Chúc bạn và gia đình một cái Tết bình an, đủ đầy thương yêu, để sang năm mới, lòng mình nhẹ hơn một chút. Ảnh: Family feast in Vietnam, 1970. Một bữa cơm tối đong đầy bao...

Cầu tuột

 Hồi đó, tụi nhỏ Sài Gòn đâu cần gì nhiều. Một cái cầu tuột, mấy đứa chơi chung, là cười tới quên giờ về. Chân đất, áo mỏng, nắng nóng cũng kệ, miễn còn được chơi là vui rồi. Những buổi chiều như vậy, tưởng bình thường mà nhớ hoài không quên. Nguồn: Brian Wickham

Bánh mì Sài Gòn

Nhắc tới Sài Gòn, có một thứ khiến người ta nhớ mãi, đó là bánh mì. Không phải món cầu kỳ gì, chỉ là một ổ bánh mì kẹp đủ thứ bên trong, vậy mà gắn với Sài Gòn dữ lắm. Hồi đó, bánh mì bán khắp nơi. Đầu hẻm có, trước cổng trường có, góc chợ cũng có. Sáng sớm, người ta ghé mua ổ bánh mì, vừa ăn vừa đi làm, đi học. Không cần bàn ghế, không cần ngồi lâu, ăn lẹ mà chắc bụng, vậy là đủ cho một buổi sáng bắt đầu. Bánh mì Sài Gòn không cầu kỳ trong cách gọi tên, cũng không phân biệt sang hèn. Ổ bánh mì khi thì kẹp thịt nguội, khi thì chả lụa, pate, đồ chua, chút đồ mặn đồ béo ăn kèm lại vừa miệng. Có ổ chỉ cần nhiêu đó thôi mà ăn thấy ngon, vì nó quen, vì nó gần. Có những buổi trưa, ghé mua ổ bánh mì ăn cho qua bữa. Có những chiều tan học, trong túi còn dư chút tiền là chạy ra đầu hẻm mua ổ bánh mì nóng hổi, vừa ăn vừa nói chuyện với bạn bè. Bánh mì lúc đó không chỉ để no, mà là một phần của sinh hoạt hằng ngày, thiếu là thấy thiếu liền. Sài Gòn đổi thay nhiều, tiệm xá sang hơn, món ăn cũng nh...

Chuyện may đồ

 CHUYỆN MAY ĐỒ CỦA NGƯỜI SÀI GÒN Hồi đó, muốn có bộ đồ đàng hoàng là phải đi nhà may. Đo, thử, sửa, chờ… chậm mà chắc. Mỗi người có một nhà may ruột, quen từ dáng người tới nết ăn mặc. Nhà may Sài Gòn xưa không chỉ may áo quần, mà may luôn cái nếp sống chỉn chu: mặc cho tươm tất, sống cho đàng hoàng. Coi lại để nhớ một thời Sài Gòn ăn mặc không vội, nhưng rất có gu.

Cóc ổi mía ghim

 AI MÍA GHIM ĐI CÔ CHÚ ƠI... Nhiều người nghe “cóc ổi mía ghim” hoài, nhưng chưa chắc đã biết mía ghim là gì. Đơn giản là mía chẻ sẵn, ghim vô cây que nhỏ, bán trước cổng trường, đầu hẻm Sài Gòn hồi đó. Vừa rẻ, vừa gọn, vừa mát.

Hãng Dĩa Lê Văn Tài

 Hãng Dĩa Lê Văn Tài (Hãng Dĩa Việt Nam) Cuối thế kỷ XIX, đường A’Dran (đến 1920 đổi tên thành Georges Guynemer, từ 1955 thành Võ Di Nguy, từ 1976 là Hồ Tùng Mậu) là con đường nhỏ nhưng đông người qua lại vì gần chợ, lại có nhiều cửa hàng của người Hoa. Tuy nhiên, trên con đường này, đoạn giữa đường Denis Frères (Ngô Đức Kế) và Hamelin (Huỳnh Thúc Kháng) có tiệm tạp hóa Vĩnh Thới Sang tại số nhà 82 do người Việt làm chủ. Thời đó, tiệm tạp hóa có bán cả nữ trang và ông chủ tiệm là Lê Văn Thanh giỏi nghề kim hoàn. Tương truyền ông đã từng chạm hoàn toàn bằng thủ công một chiếc vòng chạm trổ chi tiết rất đẹp và khéo. Thả chiếc vòng xuống nước, vòng cân đối đến độ nằm thẳng băng trên mặt nước. Chiếc vòng này đã được một giải thưởng dành cho nghề kim hoàn thời đó ở Sài Gòn.  Trong số các con của ông Thanh, có ông Lê Văn Tài, sinh năm 1895 tại Sa Đéc. Năm 1927, ông Tài chính thức đăng bộ cửa tiệm Vĩnh Thới Sang của cha mình.  Do không thích nghề kim hoàn của cha và nhân một dịp...

Sạp dưa hấu

 SẠP DƯA HẤU NGÀY TẾT Hôm nay Sài Gòn se se lạnh, tự nhiên admin lại thấy nôn nao không khí Tết ghê. Cứ tầm mấy ngày giáp Tết là ngoài đường Sài Gòn y như rằng xuất hiện mấy sạp dưa hấu dựng tạm bên lề. Dưa xếp thành từng chồng, trái nào trái nấy tròn vo, xanh mướt, nhìn là thấy Tết liền.

Thời trang phụ nữ sài gòn 1950 - 1980

 CÂU CHUYỆN THỜI TRANG CỦA PHỤ NỮ SÀI GÒN (1950s – 1980s) Qua từng thập niên, cách ăn mặc đổi thay, nhưng nét gọn gàng và duyên dáng của phụ nữ Sài Gòn thì vẫn còn nguyên. Tết tới gần, nhìn lại dáng áo xưa, tự nhiên thấy lòng cũng chậm lại một chút. Bạn đã sắm sửa gì cho mấy ngày Xuân này chưa?

Xe nước giải khát

 NHỮNG XE NƯỚC GIẢI KHÁT Vài chai sá xị, cam ép, nước mía,... mấy cái ly nhôm xếp ngay ngắn trên xe đẩy. Không bảng hiệu, không quảng cáo, chỉ cần ghé lại là có ngay một ly mát lạnh giữa trưa nắng.  Những xe nước nhỏ vậy thôi mà theo chân bao thế hệ người Sài Gòn, thành một phần ký ức rất đỗi quen thuộc của phố xá ngày cũ.

Nghề Gánh nước mướn

 NGHỀ GÁNH NƯỚC MƯỚN CỦA NGƯỜI SÀI GÒN XƯA Ngày xưa, ở Sài Gòn có mấy cái nghề nhìn qua là biết khổ, mà gánh nước mướn là một trong số đó. Cả ngày quang gánh trên vai, đi hết con hẻm này tới dãy nhà kia, đổi mồ hôi lấy từng đồng lẻ, chỉ mong đủ cơm ăn qua bữa. Có bữa còn chẳng ai thuê, về nhà tay không, bữa đó coi như nhịn. Hồi đó đâu phải nhà nào cũng có nước máy, nên người gánh nước đi từ sáng tới chiều. Vai đau, lưng mỏi, nắng mưa gì cũng gánh. Không mơ làm giàu, cũng chẳng dám hơn thua với ai, chỉ cần có người kêu gánh là còn việc làm, còn chút tiền đem về nhà. Giờ nhìn lại mấy tấm hình cũ mới thấy, gánh nước mướn không chỉ là một cái nghề. Đó là cách người Sài Gòn xưa bám trụ giữa thành phố này, sống bằng sức lao động của mình, cực nhưng đàng hoàng, khổ mà vẫn ráng.

Ăn Quận 5, Nằm Quận 3, Xa hoa Quận 1

 VÌ SAO NGƯỜI SÀI GÒN XƯA HAY NÓI “ĂN QUẬN 5, NẰM QUẬN 3, XA HOA QUẬN 1”? Đây là câu nói cửa miệng của người Sài Gòn một thời, dùng để kể lại nếp sống và cảm nhận về từng khu vực của thành phố ngày trước. Quận 5 gắn với chuyện ăn uống, buôn bán; quận 3 là chỗ ở yên tĩnh, nhiều nhà cửa đàng hoàng; còn quận 1 thì nhộn nhịp, sang trọng, tập trung mọi thứ lớn nhỏ. Câu nói này không phải để so hơn thua, mà là cách người xưa ghi nhớ Sài Gòn bằng trải nghiệm đời sống hằng ngày. Qua thời gian, thành phố đổi khác, mỗi quận mỗi phường cũng không còn như trước nữa, nhưng câu nói vẫn còn được nhắc lại như một lát cắt ký ức.

Xe Velo Solex

 Thiếu nữ Sài Gòn và những chiếc Velo Solex Giữa Sài Gòn năm cũ, có những buổi chiều nắng nhạt, thiếu nữ áo dài trắng lướt nhẹ trên chiếc Velo Solex, chậm rãi mà duyên dáng lạ thường.  Ngày đó, Velo Solex vừa là phương tiện đi lại, vừa là một phần của thanh xuân Sài Gòn. Còn bây giờ, nhìn lại hồi ức xưa, lòng mình có thấy xao xuyến hông?

Chợ Tân Định

Nằm ngay tại khu vực trung tâm, chợ Tân Định được xây dựng năm 1926 và khai thị năm 1927, là một trong những ngôi chợ có lịch sử lâu đời nhất Sài Gòn, với kiến trúc không thay đổi sau gần 100 năm qua. Tiền thân của chợ Tân Định là chợ Phú Hòa, theo các ghi chép của người Pháp từ những năm 1870, 1880 thì từ lúc đó, chợ Phú Hòa đã là một trong những chợ quan trọng nhất ở phía Bắc Sài Gòn, tuy nhiên không có hình ảnh nào của chợ Phú Hòa được ghi lại. Đầu năm 1926, chính quyền thuộc địa đã bỏ ra ngân sách 110.000 đồng tiền Đông Dương để xây lại chợ, một phần là để nâng cao tiêu chuẩn cho ngôi chợ quan trọng này, phần khác là tạo thêm nguồn thu ngân sách từ việc bán quyền sử dụng mặt bằng mới của chợ cho các tiểu thương. Từ lúc này, chợ mang tên là Tân Định cho đến nay... Chợ Tân Định Sài Gòn năm 1960 vẫn giữ nguyên nét kiến trúc Pháp đặc trưng với ba tháp chuông. Đây là một trong những khu chợ lâu đời và "sang trọng" bậc nhất Sài Gòn lúc bấy giờ, ban đầu có tên là Marché de Phu...