Chuyển đến nội dung chính

Đại lộ Lê Lợi

Một thời, đại lộ Lê Lợi là trục đường sầm uất bậc nhất Sài Gòn, nối liền chợ Bến Thành với trung tâm thành phố. Dòng người qua lại, hàng quán san sát, mỗi đoạn đường đều mang theo nhịp sống rất riêng của Sài Gòn.

Đại lộ Lê Lợi. đoạn giữa hình là nhà sách Khai Trí, bên cạnh nhà sách Vĩnh Bảo, tiếp đến là nhà hàng Kim Sơn có phòng trà Bồng Lai trên lầu)


Cảnh sát công lộ trên đại lộ Lê Lợi. Phóa xa là tòa nhà 5 lầu, tầng trệt là tiệm cơm Thanh Bạch, lầu một đến lầu hai thuộc về nhà hàng và khiêu vũ trường Olympia (tên cũ là Thiên Hương). Kê bên đó là Y viện Sài Gòn được xây dựng từ năm 1903, thường được gọi là Nhà thương thí.

Năm 1937 nhà thương thí được tái thiết rồi mang tên bác sĩ Dejean de la Bâtie. Ông Hứa Bổn Hỏa (tức chú Hỏa) góp chi phí để xây dựng lại nhà thương, nên người Sài Gòn cũng gọi đây là nhà thương Chú Hỏa. Hiện nay, nơi này là Đa khoa Sài Gòn tại số 125, đường Lê Lợi, P Bến Thành, Q1.


Sài Gòn năm 1959, bên trái là Opera House, lúc này là trụ sở của Quốc Hội, đằng trước Quốc Hội là công trường Lam Sơn, đầu đại lộ Lê Lợi


Đại lộ Lê Lợi là con đường thuộc loại xưa và tiêu biểu nhất của Sài Gòn. Lúc đầu đây chỉ là một con kênh dài khoảng 800m được đào vào các năm từ 1801-1862. Sau khi kênh đào xong, con đường dọc bờ kênh mang tên đường số 13, năm 1865 được đổi thành đường Bonard. Từ ngày 22-3-1955, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đổi tên đường Bonard thành Đại lộ Lê Lợi và nó trở thành một trong con đường đẹp ở Sài Gòn


Đại lộ Lê Lợi năm 1959. Người chụp hình đứng ở ngã tư với đường Pasteur nhìn về trụ sở Quốc Hội. Bên trái hình là thương xá Eden và REX Hotel, ở giữa 2 tòa nhà này là đại lộ Nguyễn Huệ về phía Toà Đô Chính


Đại lộ Lê Lợi khi xưa với những dòng xe cộ đông đúc


Đại lộ Lê Lợi năm 1968.


Dòng người trên đường Lê Lợi


Đại lộ Lê Lợi, nhà màu trắng là Thương xá TAX


Đại lộ Lê Lợi hướng về chợ Sài Gòn. Bên phải là nhà hàng Kim Sơn – nơi gặp gỡ của giới nghệ sĩ







Góc đường Lê Lợi và Pasteur, bên trái là Bưu Điện Quận 1, trụ sở được xây từ đầu thế kỷ 20. Ngày nay, vị trí này là tòa nhà Saigon Centre. Cận cảnh là một chiếc xe Peugeot 203.


Đường Lê Lợi năm 1965-1966


Đại Lộ Lê Lợi nhìn từ khách sạn Caravelle


Đại lộ Lê Lợi, nhìn từ thương xá TAX ra phía Eden, nhà Quốc Hội...





Giao lộ ĐL Lê Lợi và đường Tự Do, Sài Gòn thập niên 1960


Vẫn là từ trên REX Hotel, nhưng nhìn xuống Đại lộ Lê Lợi


Hình ảnh trên đại lộ Lê Lợi đoạn cắt Pasteur


Đại lộ Lê Lợi ở Sài Gòn xưa những năm 1960.
Hình ảnh trên đường phố cho thấy sự tấp nập của các phương tiện giao thông thời đó, phản ánh nhịp sống sôi động và phát triển của đô thị. Người dân di chuyển bằng nhiều phương tiện khác nhau, từ xe đạp, xe máy đến ô tô.
đường Lê Lợi những năm 1960 là một đại lộ đầy sức sống, vừa là trung tâm kinh tế quan trọng, vừa là không gian sinh hoạt văn hóa độc đáo của người Sài Gòn xưa.





Giao lộ Lê Lợi – Nguyễn Huệ SÀI GÒN những năm 1920. 
với dinh thự và nhà phố Tây phương 
(ảnh của Crespin, nhiếp ảnh gia Pháp ở Sài Gòn đầu thế kỷ 20).


Đại lộ Lê Lợi, Sài Gòn năm 1970.
Đại Lộ Lê Lợi là con đường được người Pháp khởi lập từ cuối thế kỷ 19. Hơn 1 thế kỷ qua, đoạn đường trung tâm này chỉ từng được gọi bằng 2 cái tên, đó là Boulevard Bonard thời Pháp và Đại lộ Lê Lợi từ năm 1955 cho đến nay.


Sài Gòn, đường Lê Lợi, tháng 11 năm 1968. Hình của Brian Wickham.


SAIGON 1967 - Đuờng Lê Lợi. Hướng 1h là toà nhà Hạ nghị viện , sau 75 làm nhà hát TP . Nơi đóng đô của đoàn BÔNG SEN



Nhận xét

Xem nhiều nhất

Khu vực kinh Nhiêu Lộc 196

 Saigon 1969 - Không ảnh khu vực kinh Nhiêu Lộc, nhà sửa chữa xe lửa ở giữa ảnh, nhà thờ phía dưới là Tân Chí Linh.

Các biển quảng cáo

 Các biển quảng cáo ở phía trước chợ Bến Thành này đã trở thành hình ảnh quen thuộc trong các tấm ảnh Sài Gòn xưa.

Ambassador Hotel

 Nhà màu trắng bên phải là Ambassador Hotel, đằng trước đó là bãi đậu xe phía sau của Opera House (lúc này là trụ ở Quốc Hội). Phía bên trái hình là trụ sở công ty điện lực nằm trên đường Hai Bà Trưng ... Hotel Ambassador phía sau nhà Hạ Nghị Viện, Saigon năm 1965

Giáng Sinh Sài Gòn xưa

Mùa đông chạm cửa Sài Gòn, khi những hàng me hàng phượng bắt đầu trút lá trơ thân gầy. Mùa đông ở Sài Gòn thường đến rất nhanh và đi cũng rất vội. Nó tuy là thời khắc hoài niệm, lãng mạn nhưng lại rất hợp với tốc độ sống nhanh của thành phố này. Nếu ai không kịp đón lấy mùa đông ấy và tận hưởng nhanh chóng, khi cái lạnh bất ngờ qua đi lòng lại tiếc ngẩn tiếc ngơ. Sài Gòn lạnh là cơ hội cho những chiếc áo dài, quần tất hoặc khăn quàng hay mũ len được đưa ra chưng diện và mặc đi làm hay đi ra phố. Ngày thường nhiều cô gái áo sát nách hay váy ngắn tung tăng ngoài phố. Thế nhưng mấy hôm nay, cả các chàng trai mạnh mẽ mỗi ngày cũng trở nên điệu đà khi quàng một chiếc khăn len đi làm hoặc mặc một chiếc áo khoác bên ngoài, đứng xỏ tay túi áo, xuýt xoa hút thuốc lá ở một góc vắng, như cố xua đi cái lạnh dễ thương từ hơi khói của thuốc. Đó có lẽ là những hình ảnh ấn tượng về một mùa đông ngắn ngủi ở Sài Gòn. Nhưng mùa đông rõ rệt nhất, là khi những ngón tay chàng trai cô gái đan lấy nhau, dịu d...

Đường Cường Để

 Đường Cường Để (nay là Tôn Đức Thắng) đoạn Nguyễn Du

Ngày đầu tiên phát hành tem-thư

 Cuộn phim của bộ ảnh này có độ ISO khá lớn, nên hình bị noise (nhiễu hạt), nhưng bù lại ảnh được chụp khi mở khẩu nhỏ nên mỗi hình đều thể hiện rõ từng chi tiết quang cảnh Sài Gòn xưa, không bị nhòe mờ nét so với đa số bức ảnh chụp Sài Gòn trước 1975 khác của các nhân viên quân sự Mỹ, hầu hết là nhiếp ảnh gia không chuyên.

Bản đồ Sài Gòn năm 1859: Dấu tích đô thị nhà Nguyễn

 Bản đồ Sài Gòn năm 1859: Dấu tích đô thị nhà Nguyễn       Bản đồ Sài Gòn và các vùng phụ cận do Thiếu úy hải quân De Lardelause thực hiện và hoàn thành ngày 1/3/1859, là một trong những bản đồ tỉ lệ lớn được người Pháp vẽ sớm nhất sau khi cưỡng chiếm tòa thành Gia Định.        Bản đồ thể hiện rõ hai công trình quân sự quan trọng là thành Phụng và thành Quy. Thành Phụng – người Pháp gọi là Citadelle de Saigon hoàn thành năm 1837, mang phong cách thành lũy đời vua Minh Mạng. Thành có thiết kế hình vuông, chiều rộng mỗi cạnh khoảng 475m, mở 4 cửa ở bốn hướng và có 4 pháo đài góc (bastion). Thành Quy – còn gọi là thành Gia Định, tuy đã bị phá huỷ vào năm 1835-1836 nhưng đến năm 1859 vẫn còn nhiều dấu tích, nhất là hệ thống hào lũy và 5 pháo đài bán nguyệt (demi-lune); bên trong tòa thành với vị trí Trường thi đã bị biến thành trại lính (casernes) do liên quân chiếm đóng. Bên ngoài hai toà thành còn ghi nhận hệ thống cầu gồm cầu Thị Nghè, cầu Cao Miên...