Chuyển đến nội dung chính

Sài Gòn - những vòng xoay ký ức - Kỳ 7: Ngã sáu Cộng Hòa và 'con đường Áo trắng'

TTO - Hiếm thấy nơi nào ở Sài Gòn có ba giao lộ kế cận, tạo thành một tam giác xếp thứ hạng gần nhau, giống như ba anh em ruột thịt.

Sài Gòn - những vòng xoay ký ức - Kỳ 7: Ngã sáu Cộng Hòa và con đường Áo trắng - Ảnh 1.

Ngã sáu Cộng Hòa nhìn từ trên cao, dãy nhà ngói đỏ ở góc phải trên là Trường Lê Hồng Phong - Ảnh: TỰ TRUNG

Đó là ngã sáu Cộng Hòa, ngã sáu Nguyễn Tri Phương và ngã bảy Lý Thái Tổ. Khu vực này là vùng mở rộng đầu tiên của Sài Gòn về phía Chợ Lớn. 

Thấm thoát gần một trăm năm, nó trở thành mái nhà chung của các xóm lao động, nhà máy, chợ búa, bệnh viện và trường học... Trong đó, khu ngã sáu Cộng Hòa là chiếc nôi tuổi thơ của tôi và nhiều bạn bè đồng trang lứa vào cái thời ngày càng xa vắng.

"Xóm Nancy" và "công viên Đại Hàn"

Ngã sáu nơi đây tụ hội sáu con đường thuộc bốn quận khác nhau: Nguyễn Thị Minh Khai và Phạm Viết Chánh (quận 1), Lý Thái Tổ (quận 3 và quận 10), Hùng Vương, Trần Phú và Nguyễn Văn Cừ (quận 5). Trước tháng 4-1975, đường Nguyễn Văn Cừ từng mang tên đường Cộng Hòa. 

Hai chữ ấy dễ đọc và dễ nhớ nên người dân đặt luôn tên cho ngã sáu Cộng Hòa. Nhưng vào thời Pháp, con đường từng có cái tên rất dịu dàng là Nancy - một cái tên con gái của châu Âu và cũng là tên một thành phố cổ của nước Pháp.

Thuở nhỏ, tôi thường nghe nói chợ Nancy và xóm Nancy ở cuối đường Cộng Hòa. Cái chợ lộ thiên nằm giữa đường vẫn còn tồn tại đến năm 2005, trước khi cầu Nguyễn Văn Cừ được khởi công. 

Những năm 1920, tại vị trí này có Trạm Nancy trên tuyến đường xe điện nối chợ Bến Thành với khu vực Chợ Lớn. Ấy là tôi biết vậy, từ sách của cụ Vương Hồng Sển và Sơn Nam khi tìm hiểu về Sài Gòn thuở khởi đầu tân tiến.

Từ xóm Nancy ra đến ngã sáu Cộng Hòa, tôi đạp xe chỉ mất vài phút. Giữa bùng binh không có tượng đài, chỉ có một đảo tròn trồng hoa bình thường. Chung quanh bùng binh cũng không có nhà cửa lớn lao. 

Tuy nhiên, mỗi con đường từ đây tỏa đi đều có hai hàng cây cao to và vạm vỡ. Đặc biệt, khoảng xanh lớn nhất ở bùng binh là một công viên lớn chạy giữa đường Hùng Vương và Trần Phú. Khi xưa, người trong xóm tôi gọi đây là "vườn bông Khải Định" - ôi cái từ "vườn bông" mộc mạc lâu ngày đã phôi pha...

Cuối thập niên 1960, vườn bông Khải Định được xây mới hoàn toàn, rất khang trang, mang tên là công viên Âu Lạc. Công viên do quân đội Đại Hàn - nay gọi là Hàn Quốc, tham chiến ở miền Nam trực tiếp xây dựng. 

Ngày ấy, mở đầu công viên là một hồ phun nước lộng lẫy, giáp với bùng binh. Cuối công viên có một nhà bát giác hai tầng, làm nơi ngồi chơi mát và sân khấu văn nghệ. Vào những ngày lễ lớn, người dân các xóm xung quanh đổ về đây để xem các màn ca nhạc và ảo thuật miễn phí. 

Sân công viên rất rộng rãi, có một giàn xích đu lớn và bốn cụm cầu tuột được đúc bằng bêtông rắn chắc. Mỗi cụm có đến ba cầu để tuột nhưng vẫn không thỏa mãn hết đám đông con nít. Mỗi lần ra công viên, bọn nhóc chúng tôi còn chơi trò đánh trận. 

Mỗi cụm cầu tuột trở thành một "pháo đài". Ai tranh nhau leo ngược cầu tuột lên đỉnh nhanh nhất sẽ là người chiến thắng!

Gần bên hồ nước công viên còn có một khung sắt thật bề thế, hình tròn chóp nhọn, để trẻ con bám vào và cùng xoay thích thú. Thế mà, không hiểu sao, một ngày kia chiếc khung sắt nặng nề đã sụp xuống làm bọn trẻ chúng tôi buồn cả tuần. 

Nhưng rồi, vào một buổi sáng khi đi học qua đây, tôi trông thấy một xe nhà binh chở lính Đại Hàn, đổ xuống công viên. Những chú lính mắt một mí, dáng vẻ hùng hổ, nhanh chóng cởi áo ngoài, hợp nhau dựng lại chiếc khung sắt. 

Ngày nay, mỗi lần ghé ngang công viên Âu Lạc, tôi không khỏi bùi ngùi. Công viên hiện giờ chỉ là sân tập thể dục đông vui vào sớm mai và xế chiều. Cầu tuột, đu quay và sân chơi cho trẻ em không còn nữa mà bạn xưa, người cũ cũng ra đi...

Sài Gòn - những vòng xoay ký ức - Kỳ 7: Ngã sáu Cộng Hòa và con đường Áo trắng - Ảnh 2.

Ngã sáu Cộng Hòa nhìn từ trên cao, dãy nhà ngói đỏ ở góc phải trên là Trường Lê Hồng Phong - Ảnh: TỰ TRUNG

"Học khu thư sinh" náo nhiệt

Băng qua công viên Âu Lạc là đến Trường Petrus Ký của chúng tôi, nằm trên đường Cộng Hòa. Ngôi trường có kiến trúc cổ kính và thanh nhã, hiện giờ mang tên Trường chuyên Lê Hồng Phong. 

Tôi học tại đây một lèo từ lớp 6 lên đến lớp 12, trải qua hai thời kỳ giáo dục khác biệt nhưng vẫn lưu giữ nhiều kỷ niệm thân thiết. Ba dãy phòng học hai tầng của trường bao lấy một chiếc sân vuông vắn, giữa sân là bức tượng nhà bác học Trương Vĩnh Ký - gương mặt thông minh nhưng đôi mắt buồn buồn. 

Từ các phòng học đều nhìn thấy "hành lang danh dự" ở mặt tiền trường, nơi có một tháp đồng hồ đặt ở vị trí trung tâm. Cái hành lang và tháp đồng hồ nghiêm nghị ấy được tạo dáng theo hình mẫu Khuê Văn Các đã là hình ảnh nhung nhớ trong tim nhiều thế hệ học sinh của trường.

Trường Petrus Ký không cô độc, xung quanh trường là cả một "học khu thư sinh" náo nhiệt. Dẫn đầu là các "đàn anh" Đại học Khoa học, Đại học Sư phạm và Trường Sư phạm Sài Gòn. Kế đến là các Trung học Bác Ái, Tiểu học Trung Thu và Tiểu học Sư phạm thực hành. 

Ngần ấy học trò khiến cho con đường hóa thành "con đường Áo trắng" nhộn nhịp. Từ trường mình, chúng tôi bước vào khuôn viên các đại học một cách dễ dàng, không ai xét hỏi. Hóa ra, cả ba học xá đại học đều được thành lập trên một khu đất trước đây thuộc Trường Petrus Ký. 

Trong mắt tôi lúc ấy, các đại giảng đường, thư viện và các phòng thí nghiệm đồ sộ là những "kỳ quan" mà mình mong ước sẽ sớm có ngày đặt chân đến. 

Và rồi, mùa thu năm 1980, tôi thực hiện được mong ước của mình, trở thành sinh viên Trường đại học Tổng hợp TP.HCM, được dự lễ khai giảng tại đại giảng đường ngày xưa. Cái giảng đường "lão niên" và thanh cao ấy hiện vẫn còn nguyên vẹn!

Lạ thay, "học khu thư sinh" ồn ào lại nằm đối diện với doanh trại im lìm của Tổng nha Cảnh sát. Thời Pháp, nơi đây vốn là "Thành Ô Ma" (Camp aux Mares) trải dài từ chợ Thái Bình đến đường Cộng Hòa. 

Cổng chính của Tổng nha nay là trụ sở phía Nam của Bộ Công an, nằm ở đường Võ Tánh (Nguyễn Trãi), còn các cổng phụ lại đặt đối diện với Trường Petrus Ký, Đại học Khoa học và Đại học Sư phạm. 

Vào những thời điểm chính trị căng thẳng trước năm 1975, sinh viên và học sinh hay "xuống đường", chúng tôi bỗng thấy mấy ông "cớm chìm", "cớm nổi" tản mác trước các cổng trường học.

Hai mươi năm trở lại đây, phần lớn các doanh trại trên đường Nguyễn Văn Cừ đã chuyển thành Thương xá Now Zone và khách sạn Nikko mỹ miều. 

Quang cảnh con đường từ ngã sáu Cộng Hòa đến xóm Nancy đã thay đổi hẳn. Thế nhưng, học trò vẫn là học trò, "con đường Áo trắng" của chúng tôi chạy giữa hai hàng cây cổ thụ xanh ngát vẫn đang là một trong những con đường thơ mộng nhất Sài Gòn. 

Hiện tại, các trường học vẫn còn đang đóng cửa vì đại dịch nhưng hẳn những trái tim Sài Gòn, cho dù ở tuổi đời nào, cũng đều hướng đến một ngày không xa khi học trò đến trường trở lại. Rất mong bài học đầu tiên trong ngày khai giảng mới sẽ là yêu hơn nữa, nâng niu hơn nữa con người và cuộc sống của một thành phố hiền hòa và dũng cảm.

Gần đây, xem bản đồ xưa, tôi nhận ra đất vườn bông chính là một phần của tuyến xe lửa khởi đầu từ Ga Sài Gòn (nay là công viên 23-9) chạy đến nhà thương Từ Dũ, rồi băng qua ngã sáu Cộng Hòa để vào Chợ Lớn. Vườn bông cùng với Trạm Nancy là dấu tích của một vùng đồng không mông quạnh trước khi hai thành phố Sài Gòn và Chợ Lớn thời Pháp sáp nhập vào nhau.

Từ ngã sáu Cộng Hòa đi xe máy khoảng 5 phút là đến ngã sáu Nguyễn Tri Phương. Và rồi, cũng bằng thời gian ấy, theo đường Ngô Gia Tự sẽ gặp ngã bảy rộng lớn quen gọi là ngã bảy Lý Thái Tổ. Ba vòng xoay này nằm liền kề nhau, tạo thành một tam giác kết nghĩa "vườn đào" lý thú.

Nhận xét

Xem nhiều nhất

Khu vực kinh Nhiêu Lộc 196

 Saigon 1969 - Không ảnh khu vực kinh Nhiêu Lộc, nhà sửa chữa xe lửa ở giữa ảnh, nhà thờ phía dưới là Tân Chí Linh.

Đi lễ chùa ngày Tết

 Người Miền Nam đi Chùa những ngày Tết 1960s

Nhà thờ Chợ Quán

 Nhà thờ Chợ Quán ngày xưa (hình chưa rõ năm chụp, được phục hồi màu), đây là một nhà thờ hơn 300 năm tuổi, được mệnh danh là cổ nhất thành phố, từng trải qua 8 lần xây dựng trong suốt chiều dài lịch sử. Tóm tắt lịch sử của nhà thờ  Nhà thờ Chợ Quán (ở 120 Trần Bình Trọng, phường Chợ Quán, TP.HCM) - giáo xứ Chợ Quán, Tổng giáo phận Sài Gòn - khởi nguồn từ một công trình đơn sơ được dựng lên vào năm 1670. Đến khoảng những năm 1720, các linh mục thừa sai bắt đầu xây dựng lại nhà thờ lần đầu tiên bằng vật liệu kiên cố hơn. Trải qua hàng thế kỷ với nhiều biến cố lịch sử, nhà thờ không ít lần bị phá hủy và tái thiết. Phiên bản hiện tại là lần xây thứ 8, được khởi công dưới thời Cha Nicolas Hamm Tài. Năm 1885, ngài mua xe bò, chở đất từ khu vực Bàu Chùa (còn gọi là Bàu Sen) về đắp nền, khởi động công trình với sự hỗ trợ của Cha Charles Boutier Thiết. Tuy nhiên, công trình tạm dừng một thời gian cho đến năm 1887, khi Cha Jules Errard Y về nhận quản nhiệm giáo xứ. Ngài tiếp tục hoàn t...

Đường Cường Để

 Đường Cường Để (nay là Tôn Đức Thắng) đoạn Nguyễn Du

Bến xe Petrus Ký

Bến xe Petrus Ký Saigon 1960. Nằm trên đường Petrus Ký, nay là đường Lê Hồng Phong, thuộc Quận 5 và Quận 10. Xe từ bến Petrus Ký tỏa đi khắp miền Nam, từ vĩ tuyến 17 (Cầu Hiền Lương) cho đến tận Cà Mau. Sau năm 1975, bến xe này được đổi tên thành Xa cảng Miền Đông (vào cuối năm 1976) trước khi các bến xe hiện đại được di dời ra vùng ngoại vi. Bến xe Petrus Ký SÀI GÒN những năm 1960. Đây là bến xe liên tỉnh sầm uất, là nơi tập trung của hàng trăm chiếc xe khách đi các tỉnh miền Tây và miền Trung. Trong thập niên 1960, để giải quyết tình trạng lộn xộn của các bến xe nhỏ lẻ trong nội đô, chính quyền đã tập trung nhiều hãng xe về đây. Vào thời điểm này, bến xe Petrus Ký đặc trưng với những dãy xe đò mang màu sắc của các hãng xe tư nhân, các sạp hàng quán vỉa hè và dòng người tấp nập từ các tỉnh đổ về Sài Gòn. TTO - Năm 1940, chính quyền của Pháp ở Sài Gòn đặt tên cho con đường giới hạn bởi đường Galliéni (nay là đường Trần Hưng Đạo) và đường 11è RIC (nay là đường Trần Phú) là đường...

Sài Gòn năm 1960

 Sài Gòn năm 1960 dưới ống kính người Pháp. Ống kính người Pháp thường bắt trọn những khoảnh khắc đời thường nhất: từ cảnh người dân tấp nập đi chợ buổi sớm, những chiếc xích lô máy lạch bạch trên phố, cho đến hình ảnh trẻ em vui chơi hồn nhiên bên vỉa hè. Nhịp sống Sài Gòn thập niên 1960. đầy ắp những nỗi lo về thời cuộc. Xen lẫn tiếng nhạc xập xình là nhịp sống hối hả của những người lao động, những xe hủ tiếu gõ đêm khuya và âm hưởng của một thành phố không ngủ giữa vòng xoáy lịch sử. Sài Gòn năm 1960 ghi lại qua ống kính người Mỹ. Hình ảnh Sài Gòn những năm 1960 qua ống kính của những người Mỹ—từ các phóng viên ảnh chuyên nghiệp đến những quân nhân—đã phác họa nên một "Hòn ngọc Viễn Đông" đầy tương phản giữa sự phồn hoa và những góc khuất đời thường. Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn những năm 1960 Trước đó, tháng 12/1959, nhà thờ được tôn phong là Vương cung thánh đường (tiểu vương cung thánh đường) và nổi bật với bức tượng Đức Mẹ Hòa Bình được làm phép đầu năm 1959.  Công trình ma...

Bộ Tư lệnh Lực lượng Hàn Quốc

 Bộ Tư lệnh Lực lượng Hàn Quốc tại SÀI GÒN những năm 1960.  có trụ sở tại đường Trần Hưng Đạo, Sài Gòn. Đóng vai trò là cơ quan chỉ huy và liên lạc cho toàn bộ lực lượng quân sự Hàn Quốc tham chiến tại Việt Nam.  Các đơn vị chiến đấu chính của Hàn Quốc (như Sư đoàn Mãnh Hổ và Sư đoàn Bạch Mã) chủ yếu hoạt động ở Vùng II Chiến thuật, với các căn cứ chính tại Quy Nhơn, Bình Khê và Ninh Hòa. Đơn vị không chiến đấu đầu tiên của Hàn Quốc, "Lực lượng Bồ câu trắng", đến Biên Hòa vào tháng 2 năm 1965.