Chuyển đến nội dung chính

Một chút nhớ về Sàigòn

 Ngày hôm qua 18-4-2019, sau khi chia tay với các bạn, tôi dùng xe Grab đi về, nhưng muốn đi ngang qua Hồ Con Rùa để xem lại chốn xưa, rồi đi tới Đường Sách để tìm mua quyển sách mới của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.


Hồ Con Rùa thì cũng như xưa, nhưng thật ra có nhiều chuyện đáng nói. Trước nhất nó gợi tôi nhớ khi lên Sàigòn học vào năm 1956, nơi đó nó là một đài tưởng niệm chiến tranh, có tượng của binh sĩ người Âu ngày trước.


Sau đó, chánh quyền Sàigòn phá bỏ, tôi không nhớ là làm công viên hay vườn hoa nhỏ, sau khi Dinh Độc Lập được xây cất, nơi đây mới làm thành một quảng trường, có hồ nước, có cột trụ vươn cao, trên cùng như bàn tay xòe hay cái hoa nở, gần đó có con rùa bằng đồng, trên lưng rùa mang một tấm bảng ghi tên các nước đồng minh đã tham chiến để bảo vệ Miền Nam, tiền đồn của thế giới tự do. Lại còn có những đường đi bằng xi măng quanh co trên mặt hồ, và có một cầu thang, có nhiều cấp dẫn lên một sân thượng, để người ta có thể lên đó hóng gió, ngắm nhìn phong cảnh chung quanh.


Mặc dù nơi đây có tên chính thức là Quảng trường Quốc tế, vì trên lưng con rùa mang bia kỷ niệm, tri ân các nước, nên người ta thường gọi là Hồ Con Rùa.


Hồ Con Rùa trước 1975, người ta cho rằng sau khi xây cất Dinh Độc Lập xong, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cho mời một ông thầy địa lý người Tàu xem phong thủy vùng Dinh Độc Lập, thầy địa lý cho rằng đất vùng đó có con rồng, đầu nó nằm dưới Dinh Độc Lập, đuôi nó nằm tại Quảng trường Quốc tế, khi nào đuôi của nói vùng vẩy, đất nước sẽ xáo trộn, phải ếm nó bằng cách tạo ra con rùa để trấn cho nó nằm im.

Sau khi đã chiếm miền Nam, thành phần trí thức như Sĩ Quan, công chức cấp cao phải đi học tập, nhưng còn một số văn nghệ sĩ, cũng cần phải cho họ im hơi lặng tiếng, vì những tác phẩm của họ là thứ văn hóa chống lại xã hội chủ nghĩa, mặc dù nhừng chiến dịch “Bài trừ văn hóa”. Đốt sách vở miền Nam vẫn còn nhẹ hơn Tần Thủy Hoàng với chánh sách: “phần thư khanh nho” là chánh sách đốt sách, chôn người có học.

Để có thể bắt những thành phần phản động, người ta lợi dụng chuyện trấn ếm ở Hồ Con Rùa, cho rằng những người chống đối muốn phá cái trấn ếm nên đêm 1-4-1976 đã dùng mìn phá bỏ con rùa, cho cái đuôi con rồng nó quậy, như vậy là chế độ sẽ sụp đổ. Do đó đêm sau 2-4-1976, nhiều văn nghệ sĩ đã bị hốt đưa về trại giam Phan Đăng Lưu, trong đó có thầy tôi nhà văn Doãn Quốc Sỹ, bạn tôi nhà văn Dương Nghiễm Mậu và những người khác như Duyên Anh, Nguyễn Mạnh Côn …

Đến năm 1982 nhà xuất bản Trẻ phát hành Vụ án Hồ con rùa của tác giả nhà báo Huỳnh Bá Thành. Huỳnh Bá Thành là ai ? Những năm 1971-1973, ở Sàigòn và miền Nam,  người đọc báo, nhất là đọc báo Điện Tín đều biết tên tuổi “Họa sĩ Ớt” ký dưới những bức tranh biếm họa độc đáo, nhưng ngày đó ít ai biết  tên thật của Hoạ sĩ Ớt  là Huỳnh Thanh Tâm. Còn Huỳnh Bá Thành là bút danh của Ớt làm báo sau ngày năm 1975. Huỳnh Thanh Tâm sinh ngày 2-7-1944 tại xã Hòa Hải, huyện Hòa Vang tỉnh Quảng Nam, sinh trong một gia đình lao động. Lớn lên ở vùng quê có truyền thống cách mạng nên từ thời trung học, đã tham gia phong trào yêu nước của học sinh, sinh viên miền Trung.

Họa sĩ Ớt Huỳnh Bá Thành

Năm 1966, ông vào Sàigòn vừa học đại học vừa hoạt động cách mạng. Năm 1969, ông được kết nạp vào Đảng CSVN.

Tháng 2-1974, ông được phân công hoạt động điệp báo thuộc Cụm A10 An ninh Sàigòn - Gia Định. Đầu năm 1975, khi nhật báo Điện Tín nơi ông làm việc có vỏ bọc hợp pháp bị chính quyền Sàigòn đóng cửa, ông được đưa vào mật khu để nhận nhiệm vụ mới là thâm nhập hoạt động trong lực lượng thứ ba của Dương Văn Minh, để cùng các đồng chí khác tác động, vận động lực lượng chống đối, cô lập, chia rẽ chính quyền Nguyễn Văn Thiệu nhằm vô hiệu hóa sự chống phá của phe quốc gia.

Sau tháng 4 năm 1975, Huỳnh Bá Thành được về làm việc ở Sở Công an Tp HCM với quân hàm Trung tá. Huỳnh Bá Thành có công tham gia đề xuất chuyển tờ tin nội bộ của Sở, thành tờ báo Công an khi sang công tác ở đây, Huỳnh Bá Thành được cử làm Phó tổng biên tập, rồi Tổng biên tập tuần báo Công An, qua đời năm 1993, vì một cơn bạo bệnh.

Tại Sở Công an Tp HCM với quân hàm Trung tá. Huỳnh Bá Thành có thể là tác giả hay chí ít có góp công dàn dựng trong kịch bản “Vụ án Hồ Con Rùa” vào tháng 4 năm 1976để gom bắt hết các tên phản động được mang tên là “Những tên biệt kích cầm bút”.

Tôi chụp ảnh Nhà Thờ Đức Bà đang sửa chữa.


Bưu Điện Sàigòn kẻ ra người vào, những đoàn tham quan cũng thường dừng chân tại đây.


Rồi tôi sang Đường Sách để tìm mua quyển Về thu xếp lại …


Mua sách xong, tôi cuốc bộ dọc theo đường Nguyễn Du cũ, rồi theo đường Công Lý nhằm mục đích đi ngang Toà án để chụp ảnh Tòa án.


Cũng trên đường nầy, đối diện với Dinh Gia Long, có một công viên nhỏ, nay công viên nầy chỉnh trang lại, tượng Quách Thị Trang từ Bùng Binh Sàigòn, nay dời về đây, vì nơi đó đang thi công ga xe điện Bến Thành - Suối Tiên.


Đứng ở ngã tư Công Lý với Gia Long, tôi chụp ảnh Dinh Gia Long ngày nay là nhà Bảo tàng Thành phố.


Rời nơi đây, tôi chuyển hướng, đi theo đường Gia Long, chụp ảnh Thư viện Quốc Gia, nay là Thu viện Khoa học Tổng Hợp. Tôi nhớ tới Kiến trúc sư Nguyễn Hữu Thiện, ông là Kiến trúc sư trưởng của công trình nầy. Ông là cậu của nhà tôi, là người đã giới thiệu cho tôi đi làm sau “mười ngày” học tập cải tạo trở về năm 1977. Ông có lần nói với tôi: Khi nào cậu viết xong tập biên khảo về nhà cửa miền Nam, cháu viết Lời giới thiệu cho Cậu nghe. Nhưng tôi chẳng được vinh dự nầy vì sau đó cậu đột tử, trước khi tác phẩm hoàn tất.



Rời Thư viện Quốc Gia tôi đi tiếp đường Gia Long rồi quẹo đường Nguyễn Trung Trực, hướng về trung tâm Sàigòn. Đến Lê Thánh Tôn, tôi muốn tìm một chút nào hình ảnh xưa, tìm vết tích rạp Ciné Lê Lợi không thấy đâu cả, có lẽ nơi đó nay là một khách sạn. Nhìn qua bên kia đường, tôi thấy một khách sạn, nay đã được tân trạng lại, nhưng xưa nó là khách sạn Tân Lộc của Nguyễn Tấn Đời. Nhớ khoảng trên 50 năm trước, về quê vào dịp Hè, tôi đi với thầy giáo Nguyễn Tấn Phát, hai anh gặp nhau chào hỏi thân mật, tôi được giới thiệu bạn của anh Phát. Nguyễn Tấn Đời mở ví lấy ra tờ danh thiếp đưa cho tôi, thân mật bảo, chừng nào trở lên Sàigòn học, hôm nào rảnh ghé anh chơi. Tôi ậm ừ cám ơn, nhưng chẳng bao giờ tìm thăm anh, lúc đó anh mới là Giám đốc hãng gạch Đời Tân mà thôi.


Ông Nguyễn Chánh Lý là Giám Đốc Công Thương Ngân Hàng, tức là ngân hàng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, có trụ sở gần đầu đường Nguyễn Huệ, sau Ngân Hàng bị áp lực của Mỹ đóng cửa, ông về làm Giám Đốc Mékong Ngân Hàng, nằm trên đường Hàm Nghi gần Bến xe Bus Sàigòn, một lần đi ăn ở nhà hàng Ngân Đình, nơi cột cờ Thủ Ngữ. Ông tâm tình: “Tôi phục Đời Tân quá! Anh ta ra ứng cử Dân Biểu, xuống Rạch Giá thăm quý Linh Mục hứa rằng số phiếu mà ông ta được không cần biết của ai, sẽ trả cho quý cha theo lũy tiến, ông cũng đến phía Hòa Hảo nói như thế, rồi về Sàigòn tuyên bố là sẽ thắng cử, mà ông ta thắng cử thật. 


Ông ta học Anh Văn, nhờ thầy đến nhà dạy, ông ta đích thân ra mở cửa, đích thân bưng nước mời thầy uống, bưng bánh trái mời thầy dùng. Khi hết giờ thầy ra về, chính Đời Tân đích thân đưa ra mở cổng và đóng cổng. Nhưng còn một cú tuyệt vời, ông Nguyễn Chánh Lý không biết. Số là sau 30 tháng 4 người ta mở khám giải phóng tù nhân. Đời Tân về nhà với hai bàn tay trắng, vợ con đi cả rồi. Đời Tân cùng với đệ tử thân tín chạy xuống Rạch Giá, ông cho đệ tử chạy đi tìm những người ở Sàigòn xuống, đang ẩn náu tại đó, báo tin cho họ ai muốn đi khỏi Việt Nam hùn với Đời Tân, ông ta làm cú chót rủng rỉnh tiền đầy túi, vượt biên thành công.

Tôi chụp thêm tấm ảnh chợ Bến Thành phía đường Lê Thánh Tôn, nơi dãi bán hoa và trái cây.


Tôi ra Công viên 23 tháng 9 chụp thêm tấm ảnh rôi ra đón xe Bus về nhà.


Một cô gái trẻ, chắc là học sinh, thấy tôi lên xe, cháu nhường ghế cho tôi ngồi, xe chạy một lúc, tôi mới nhìn ra trên xe có nhiều khung ảnh nhắc nhỡ người ta, nhường chỗ cho người tàn tật, già cả, mang thai, trẻ nhỏ.


Giá mà có thêm những bảng nhắc nhở người ta tôn trọng vệ sinh, đừng vứt rác bừa bãi, tôn trọng giao thông, đừng vượt đèn đỏ. Có những nhắc nhở để người ta có ý thức, tôn trọng nếp sống văn minh, nhất là đi ra nước ngoài, đừng để người khác đánh giá dân tộc ta chưa văn minh, thiếu văn hóa.
8664190419

Nhận xét

Xem nhiều nhất

Ảnh Cầu Chà Và năm 1985

Cầu Chà Và là cái cầu đúc nối Chợ Lớn và Xóm Củi do hãng Lavelois Perret xây dựng năm 1931 bằng bê tông cốt sắt Mé bên Bến Bình Đông, Xóm Củi có nhiều cửa hàng tơ lụa của Chà Ấn Độ bán nên cầu có tên là Chà Và Ban sơ cầu có 2 cái vòm vuông vức, sau 1982 bị đập bỏ cái vòm, nhưng còn 4 cái trụ. Những năm 1988 tui về Sài Gòn qua đây còn thấy cầu cũ, kẹt xe kinh khủng Năm 1993 người ta mở rộng thêm hai bên cầu mỗi bên 5 mét làm lane cho xe Honda Năm 2012 làm đại lộ đông – tây, bỏ cầu Chà Và cũ xây mới như ngày nay. Ít ai biết cầu Chà Và là một đoạn kinh Vạn Kiếp tức Kinh Lấp,kinh này nối Rạch Chợ Lớn qua Kinh Tàu Hủ vào Rạch Xóm Củi ,sau con kinh này bị lấp làm đường Vạn Kiếp hai đầu cầu Chà Và Rạch Chợ Lớn bên quận 5 sau cũng bị lấp làm đường Khổng Tử (Hải Thượng Lãn Ông) Ngày nay đường Vạn Kiếp nằm lọt thỏm trong hai cái dốc cầu Chà Và, một dốc mé quận 8 có Prudential, một dốc có cái chúng cư cũ xì bên quận 5 chuyên bán ốc vít Cầu Chà Và năm 1955

Đi lễ chùa ngày Tết

 Người Miền Nam đi Chùa những ngày Tết 1960s

Đường tàu Sài Gòn

Khu ổ chuột ven đường tàu Sài Gòn. Ảnh: Patrice Habans. Một hình ảnh khó quên về cuộc sống trên đường tàu. Ảnh: Patrice Habans.

Nhà thờ Chợ Quán

 Nhà thờ Chợ Quán ngày xưa (hình chưa rõ năm chụp, được phục hồi màu), đây là một nhà thờ hơn 300 năm tuổi, được mệnh danh là cổ nhất thành phố, từng trải qua 8 lần xây dựng trong suốt chiều dài lịch sử. Tóm tắt lịch sử của nhà thờ  Nhà thờ Chợ Quán (ở 120 Trần Bình Trọng, phường Chợ Quán, TP.HCM) - giáo xứ Chợ Quán, Tổng giáo phận Sài Gòn - khởi nguồn từ một công trình đơn sơ được dựng lên vào năm 1670. Đến khoảng những năm 1720, các linh mục thừa sai bắt đầu xây dựng lại nhà thờ lần đầu tiên bằng vật liệu kiên cố hơn. Trải qua hàng thế kỷ với nhiều biến cố lịch sử, nhà thờ không ít lần bị phá hủy và tái thiết. Phiên bản hiện tại là lần xây thứ 8, được khởi công dưới thời Cha Nicolas Hamm Tài. Năm 1885, ngài mua xe bò, chở đất từ khu vực Bàu Chùa (còn gọi là Bàu Sen) về đắp nền, khởi động công trình với sự hỗ trợ của Cha Charles Boutier Thiết. Tuy nhiên, công trình tạm dừng một thời gian cho đến năm 1887, khi Cha Jules Errard Y về nhận quản nhiệm giáo xứ. Ngài tiếp tục hoàn t...

Giáng Sinh Sài Gòn xưa

Mùa đông chạm cửa Sài Gòn, khi những hàng me hàng phượng bắt đầu trút lá trơ thân gầy. Mùa đông ở Sài Gòn thường đến rất nhanh và đi cũng rất vội. Nó tuy là thời khắc hoài niệm, lãng mạn nhưng lại rất hợp với tốc độ sống nhanh của thành phố này. Nếu ai không kịp đón lấy mùa đông ấy và tận hưởng nhanh chóng, khi cái lạnh bất ngờ qua đi lòng lại tiếc ngẩn tiếc ngơ. Sài Gòn lạnh là cơ hội cho những chiếc áo dài, quần tất hoặc khăn quàng hay mũ len được đưa ra chưng diện và mặc đi làm hay đi ra phố. Ngày thường nhiều cô gái áo sát nách hay váy ngắn tung tăng ngoài phố. Thế nhưng mấy hôm nay, cả các chàng trai mạnh mẽ mỗi ngày cũng trở nên điệu đà khi quàng một chiếc khăn len đi làm hoặc mặc một chiếc áo khoác bên ngoài, đứng xỏ tay túi áo, xuýt xoa hút thuốc lá ở một góc vắng, như cố xua đi cái lạnh dễ thương từ hơi khói của thuốc. Đó có lẽ là những hình ảnh ấn tượng về một mùa đông ngắn ngủi ở Sài Gòn. Nhưng mùa đông rõ rệt nhất, là khi những ngón tay chàng trai cô gái đan lấy nhau, dịu d...

Tập đoàn dầu khí Shell

 Shell tại SÀI GÒN những năm 1960. Thập niên 1960 là giai đoạn phát triển rực rỡ và chuyển mình mạnh mẽ của tập đoàn dầu khí Shell, đặc biệt là tại thị trường Việt Nam (miền Nam) và trên quy mô toàn cầu.

Chân dung phụ nữ Việt Nam hơn 100 năm trước

 Bộ ảnh: Chân dung phụ nữ Việt Nam hơn 100 năm trước (1915) Mời các bạn xem lại những hình ảnh chụp phụ nữ Việt Nam thời kỳ đầu thế kỷ 20 (năm 1915 tại Hà Nội). Đây là bộ ảnh màu nguyên bản, được xem là những tấm ảnh có màu đầu tiên chụp phong cảnh và con người ở Việt Nam (không phải là ảnh phục chế màu). Ngoài hình ảnh phụ nữ Việt Nam, phần dưới cùng của bài viết này là những tấm ảnh chụp phụ nữ phương Tây sinh sống ở Hà Nội thời điểm đó. Tác giả bộ ảnh là Léon Busy, người được gửi tới Đông Dương năm 1915 để chụp lại hàng ngàn tấm ảnh ở Việt Nam trong dự án đồ sộ mang tên là “kho lưu trữ hành tinh” (tiếng Pháp là Les Archives de la Planète) do một ông chủ nhà băng người Pháp là Albert Kahn sáng lập. Với hơn 72.000 tấm ảnh và thước phim được thực hiện tại hơn 50 nước, cho đến nay Les Archives de la Planète vẫn là kho tư liệu vô giá có giá trị lớn với toàn thế giới, trong đó có Việt Nam, giúp chúng ta nhìn thấy được cảnh vật và con người Việt xưa. Đó là thời kỳ việc hiện đại hoá (Tâ...