VI THẢO NGUYÊN
06/05/2013
“Con người hãy sống cho xứng đáng, như cuộc sống của một con chó đi”
(Nhân đọc Con người là gì? của GS văn học Cécile Robelin và GS triết Jean Robelin, Phấn Khanh dịch, Phạm Toàn hiệu đính, NXB Tri Thức, 2013 )
xem tiếp ...
|
NGUYỄN NGUYÊN THẢO
18/04/2013
Alain, kẻ “lạc quan vô phương cứu chữa”?
Đọc cuốn sách này, hẳn sẽ có người buột miệng, ông Alain là kẻ lạc quan vô phương cứu chữa. Đời sống đang đầy ắp những thứ “quan ngại” và “bất an” như vậy thì ổng lại bảo, cần phải tin tưởng, hy vọng và cười tươi, cần phải làm việc, hành động và truyền đi tinh thần vui vẻ!
xem tiếp ...
|
NHỊ LINH
10/03/2013
Sách tháng Hai 2013
1. Phan An Sa. Nắng được thì cứ nắng. Phan Khôi từ Sông Hương đến Nhân Văn. Phương Nam & NXB Tri thức. 687 tr., 170.000 đ. Lại Nguyên Ân viết “Lời giới thiệu”.
xem tiếp ...
|
LÂM VŨ THAO
14/12/2012
Trái tim bạc nhược – bức tranh ghép về cuộc đời
Bạn có một bí mật? Tốt. Lời khuyên dành cho bạn là đừng chia sẻ điều đó với bất kỳ ai, nhất là, cho những người bạn yêu thương nhất. Hãy giữ nó lại cho riêng mình, vì chẳng thể lường trước được hiểm nguy nào có thể xảy ra khi bí mật đó được tiết lộ. Thật ra, đây là lời khuyên của một ông bố dành cho cậu con trai mới lấy vợ. Ông bố là Ranz, và cậu con trai là Juan, hai nhân vật trong cuốn tiểu thuyết Trái tim bạc nhược của nhà văn Tây Ban Nha Javier Marías.
xem tiếp ...
|
NGUYỄN VĨNH NGUYÊN
06/12/2012
Raymond Carver trong bầu khí quyển nguy cơ
Raymond Carver bắt đầu viết văn vào năm 1958. Ba năm sau, Ernest Hemingway, nhà văn của thế hệ vứt đi đã dùng một khẩu súng săn tự kết liễu đời mình. Nhà văn Hotchner sau này cho rằng tác giả Chuông nguyện hồn ai tự sát, một phần nguyên do là không chịu đựng nổi sự ám ảnh, lo sợ bị FBI theo dõi. Đó là một câu chuyện dài.
xem tiếp ...
|
PHẠM VIÊM PHƯƠNG
03/11/2012
Một đóng góp lớn vào việc đào tạo dịch thuật học chính quy
(Lời Giới Thiệu Dịch Thuật và Tự Do của Hồ Đắc Túc. Đại học Hoa Sen, Phương Nam Book, NXB Hồng Đức, 2012)
xem tiếp ...
|
CAO VIỆT DŨNG
01/10/2012
Nguyễn Ngọc Tư: "Sông" & những cuộc bỏ đi
Với một “tâm trạng... bở như dưa gang chín rục” và bầu khí quyển đượm “mùi rầu rĩ” (tr. 18), Ân bỏ thành phố bước vào cuộc hành trình bất định ngược con sông bất định tên là “Di”... Với Sông, Nguyễn Ngọc Tư bước vào hành trình tiểu thuyết của mình, để lại sau lưng truyện ngắn và tản văn, và không biết có cùng cảm nghĩ như Ân khi “lục lọi, cậu tìm được hai bàn chải đánh răng, thấy tan nát cõi lòng” (tr. 7)?
xem tiếp ...
|
TRẦN HỮU DŨNG
24/09/2012
Nguyễn Ngọc Tư và Sông
Khác với đa số truyện ngắn, tản văn từ trước đến nay của Nguyễn Ngọc Tư, Sông không dính líu gì đến sông nước miền Nam. Người đọc nó, bởi thế, sẽ bị bứng ra khỏi cái toạ độ quen thuộc (ít ra là toạ độ của truyện ngắn Nguyễn Ngọc Tư). Đọc lần đầu tiên, những địa danh quen thuộc pha trộn với những địa danh dọc một sông Di hư cấu có thể làm người đọc... lơ đãng: không biết mình nên xem đây là một câu chuyện huyễn hoặc hay có thật. Người đọc sẽ ngập ngừng “đầu tư” tình cảm của mình vào nó. Có thể đây là chủ ý của tác giả, nhưng đó là đòi hỏi ở độc giả quá nhiều.
xem tiếp ...
|
MAI SƠN
09/09/2012
Khi không còn câu chuyện, sẽ có nhiều không gian cho nghệ thuật
Không có được một cốt truyện vững chắc, hay nói một cách khác, không có một câu chuyện đủ hấp dẫn để kể, nhà văn cầm chắc thất bại. Người ta gần như đã đồng nhất nhà văn với người kể chuyện. Không biết kể chuyện lôi cuốn không phải là nhà văn thành công.
xem tiếp ...
|
NGUYỄN VĨNH NGUYÊN
18/07/2012
Về một thời chưa hẳn “để mất”
Đó là thời mà nhà văn luôn phải đối diện với nỗi lo sợ tù đày bởi những quy chụp chính trị, còn thiếu thốn, cái đói thì ám ảnh sau mỗi trang viết. Ngòi bút nhà văn phải lách qua mọi kìm toả, bão giông của thời cuộc để đi đến tận cùng sự thật tâm hồn, để giữ gìn một thứ thiên chức nhà văn, mà Bùi Ngọc Tấn gọi là “nghiệp chướng”.
xem tiếp ...
|