Bức
tranh gần của miền quê Tây Yorkshire cho ta thấy đồng hoang ngút ngàn
những bụi kim tước và cỏ dại không trồng trọt được, tiềm ẩn đầy hiểm
họa từ những đầm lầy không dễ phát hiện và thực sự là bẫy tử thần đối
với ngay cả người dân quê; cấu trúc địa chất chủ yếu được kiến tạo bởi
sa thạch millstone grit sẫm màu khiến các vách đá cheo leo và phong
cảnh nơi đây càng đượm vẻ thâm u, hoang vắng. Nhưng miền quê này cũng
ẩn chứa một vẻ đẹp khác thường, không hoàn mỹ mà đầy mê hoặc, không rực
rỡ mà tràn trề sức sống, vượt lên trên những khắc nghiệt mà tạo hóa
đồng thời dành cho nó. Đó là vẻ đẹp được Emily lột tả trong tiểu thuyết
Đỉnh gió hú (Wuthering Heights):
“Wuthering” là một tính từ địa phương rất có ý
nghĩa, diễn tả sự xáo động của không khí trong mùa dông bão đối với
trạng thái tĩnh tại của miền quê này. Hẳn là ở đó họ luôn có được sự
thông khí trong lành, tiếp thêm sinh lực, quả thực là ta có thể ước
chừng sức mạnh của ngọn gió bấc thổi qua đỉnh núi, dựa vào độ nghiêng
quá mức bình thường của mấy cây thông còi cọc ở cuối nhà; và dựa vào
rặng cây gai cằn cỗi đang nhất loạt vươn cành về một phía như cầu xin
sự ban phát của mặt trời.

Về
phần mình, tôi được tự do bước trên những đồng hoang – nhưng khi đã ở
đó một mình – mọi thứ khiến tôi nhớ lại những lúc mọi người ở cùng bên
tôi và cánh đồng dường như trở nên tiêu điều, tẻ nhạt, hiu quạnh, u
buồn – Em Emily của tôi đã có một tình yêu đặc biệt đối với chúng, và
chẳng một gò thạch nam nào, không một nhành dương xỉ, một lá việt quất
non nào, không một cánh chim chiền chiện hay hồng tước nào mà không làm
cho tôi nhớ đến em.
Nét nổi bật đặc trưng Bronte trong các tác phẩm của
ba chị em là sự pha trộn độc đáo của chất thơ với văn xuôi, của tự
nhiên hoang dã và khoáng đãng với đời sống gia đình, của sự khôn ngoan
sắc sảo với tính ngây thơ, của tính châm biếm với xúc cảm mãnh liệt,
của hiện thực với lãng mạn. Đó là kết quả của sự gặp gỡ, tích hợp trong
họ những đặc tính thừa hưởng từ huyết thống xentơ với môi trường sống
Tây Yorkshire. Yorkshire cho họ tính thực tế lành mạnh và triệt để,
tính chân thật hết mình, nghị lực cũng như niềm tin bất di bất dịch của
họ về bình đẳng và tự do; huyết thống xentơ cho họ sự nhiệt tâm, tính
xúc cảm mãnh liệt, khả năng diễn đạt trôi chảy, cũng như tính u sầu mà
họ tự hào mang trong mình. Những cánh đồng lạnh lẽo và hoang dại bao
quanh làng Haworth chìm trong cảnh khí nghiệt ngã và u ám, nanh vuốt
của tử thần luôn rình rập sự sống của dân làng và bản thân họ, cùng với
nỗi cô đơn và cuộc sống trầm luân của mỗi người và cả gia đình Bronte
đã khiến bản tính xentơ của họ bộc lộ mạnh mẽ, quyết liệt.

Đỉnh gió hú
của Emily cho thấy khát vọng của con người chống lại sự hoang dại của
thiên nhiên cũng như điều không tránh khỏi của số phận. Văn phong của
Emily tràn đầy tưởng tượng. Điều đó liên quan đến việc nàng gắn bó phần
lớn cuộc đời ngắn ngủi của mình với làng quê ở Yorkshire, nơi nàng luôn
cảm thấy hạnh phúc nhất và rất khổ sở khi xa cách nó vài tháng. Khung
cảnh tự nhiên này rất giống với miền quê bao quanh Đỉnh gió hú
và Trại Thrushcross trong tiểu thuyết duy nhất nhưng thể hiện đầy đủ
dấu ấn thiên tài của nàng. Emily cũng lấy nguồn cảm hứng sáng tác từ
kiến trúc của miền Yorkshire, cũng như từ những nghiệm trải của bản
thân và từ trí tưởng tượng đáng kinh ngạc - năng khiếu mà nàng,
Charlotte, Anne và em trai Branwell cùng chia sẻ với nhau và với thế
giới. Sức mạnh siêu nhiên huyền bí bao trùm và thấm đẫm các tác phẩm
nghệ thuật của họ được khơi dậy bởi khung cảnh tự nhiên của miền đồng
hoang Yorkshire; bên cạnh những họa phẩm chạm khắc của John Martin,
những vở kịch của Shakespeare, những áng thơ của Byron và tác phẩm văn
học của Walter Scott.
Haworth ngày nay đã trở thành một nơi quanh năm nhộn
nhịp khách du lịch và người hâm mộ đến từ khắp nơi trên thế giới. Nhưng
chỉ cần vài bước chân qua những bụi cây táo gai bao quanh làng, những
lối mòn len lỏi giữa mênh mang cỏ dại sẽ đưa bạn đến với không gian kỳ
ảo của các nàng Bronte.