Tác phẩm mới
Góc nhìn
Sự kiện - Dòng chảy
Cảo thơm
Tiêu điểm
Đọc sách
Tiểu thuyết - Truyện dài
Sáng tác trẻ
Sổ tay nhà văn
Thế giới sách
Khuôn mặt
Văn hóa
Tân Thư Publishing
Chibooks
Tác giả
Gởi bài cộng tác

Tác phẩm mới


MAI SƠN – NGƯỜI CHẠM VÀO NHỮNG VÙNG MỜ

Những soi chiếu của vật lý hiện đại khiến chúng ta nhận ra sự ngây thơ và sai lạc của các nhà văn hiện thực. Tham vọng dựng lên một thế giới như nó vốn là trong tác phẩm văn học dường như là điều bất khả. Hiện thực luôn ẩn nấp, con mắt của chúng ta luôn bị đánh lừa. Mô tả hiện thực một cách tường minh là điều xưa cũ và đầy hạn định của người viết. Mai Sơn đã khéo léo hơn khi tự tìm đến cho mình một thế giới khác ngoài thế giới hiện thực để tránh đi sự hạn định trong lối viết mô phỏng gượng gạo hiện thực thường thấy trong văn học Việt Nam. (Nhân đọc, Mai Sơn, Đắm và những truyện ngắn khác, Phương Nam Book và NXb Hội nhà văn, 2012)
xem tiếp ...

Sáng tác trẻ


THÚY VY
26/03/2009

HAI BÀI THƠ

LÀ TÔI

 

Tôi chênh vênh giữa đất-trời

Tôi chênh vênh giữa lòng người bỏ hoang

Những miền kí ức sớm tàn

Những lời yêu vội chứa chan cuộc cờ

Là tôi

Giữa những vẩn vơ

Mộng một đời thực, ngẩn ngơ lối về

Bao giờ đời hết là mê

Bao giờ mây phủ bốn bề tươi xanh

Là tôi

Mơ vuột qua nhanh

Bình minh có để chòng chành đi qua?

Những mưa, những gió, những nhòa

Những long lanh rõ trăng hoa tỏ tường

Là tôi

Đời thả yêu thương

Thênh thênh chiếc bóng tránh đường quan san.

Lung linh mấy bận gió ngàn?

Đời phù hoa bảo bình an có chờ?

Là tôi

Của thực và mơ.

 

 

CHẠY

Trốn chạy giữa mưa

Cô gái nhỏ xoè đôi bàn tay ra thật khẽ

Lá rơi nhé

Tưởng niệm những mùa đã úa màu yêu thương

Đã từng có những thiên đường

Đã từng có những buổi mây vẽ màu trong mắt

Đã tràn trề những tiêng cười rất thật

Níu giữ những bàn chân...

Đã từng chạm vào đâu đó những giọt tình gần

Tim reo điệu trong vắt

Sóng sánh cười bằng mắt

Để soi mình tìm thấy gương mặt tình yêu...

Đã từng chờ đợi

Những cơn vui tưởng nối dài bất tận

Lại là chiếc bóng tròn

Bay vụt mất khỏi tay

Như đám lá mùa hè bắt nắng về khô cháy quắt quay

Đã tìm

Màu của buổi chiều chưa bao giờ nhìn thấy bình minh chạm mặt

Đã chờ

Những dáng đổ dài liêu xiêu

Như nỗi nhớ dập dồn

Tim xao xác những màn hư ảo

Bước trở về người chôn chặt mình, ráo hỏanh ánh nhìn

Ô cửa mở đã nhiều ngày chẳng khép

Chờ lối ra thiên đường

Bao giờ sẽ hồi sinh?

 


Trang trướcVề đầu trang