Kẻ mù lòa đi trên những đường ranh chênh vênh vẫn mơ
về miền hoa Triêu Nhan nở khi căn phòng tối hoá thành ký ức gặm nhấm
từng nỗi buồn đang chen nhau vượt thoát ra ngoài cửa sổ bay về phía
bình minh và cố thanh lọc mình để hoá thành từng cánh Tịch Nhan giữa
chạng vạng mùa Thu trắng như một giai điệu cổ tích cất lên giữa cánh
đồng hoang dại.
Lại hát cho mưa nghe về những ngày nắng hanh hao đến
nỗi bỏ mặc cả tiếng dương cầm rơi vào thinh lặng dẫu vẫn biết mắt sẽ
cay xè khi bước vội trên đường dưới những tàng me xanh đến nao lòng
ngắm nhìn bàn tay mình trở nên trong suốt chỉ còn trơ lại những mạch
máu nhỏ cùng những sợi gân xanh sẫm như dây bìm nơi hàng giậu một buổi
chiều nắng nhạt.
Lại hát cho nắng nghe về những ngày mưa dầm dề làm
những nỗi niềm sũng nước kéo theo từng vệt dài loang loáng trên đường
dưới những vòng xe vội vã lấp lánh một ánh trăng non đằng sau nhũng đám
mây xám như sự hiện thân của tưởng tượng về Teru Teru Bouzu được treo ở hiên nhà trông ra khoảnh vườn ngùn ngụt gió.
Lẫm chẫm từng bước trên những viên ngói vỡ từ khi mùa
chim thiên di trôi vụt qua nhanh như hơi thở lúc hai bàn tay vừa mới
siết chặt đã vội vã buông ra còn để lại dấu vết nơi đuôi mắt ánh lên
như lân tinh làm nhói đau vào những khi Đất - Trời nhập nhoạng trong
bản du ca của lãng quên.
Mọi ngôn từ trong căn phòng nhỏ tối tăm như khoảng
lặng của sự thật bỗng dưng trở nên sáo rỗng và bất lực đến cùng cực
trong sự cựa quậy cố bật mình ra khỏi cái thế giới vốn dĩ đầy rẫy những
ước lệ và biểu tượng này để có thể bay đến một chân trời mới kiến tạo
lại ký ức từ những mảnh ghép Trắng Đen, Đối Lập, Mâu Thuẫn và Triêu
Tịch.
Tôi thu mình lại trong khoảng lặng của Sự Thật!...
T.N