Còn bảy ngày thôi
Mở bản đồ mỗi ngày mỗi thấy gần
Như cả nước chỉ còn mỗi một bờ biển
Một địa danh
Không dám điện thoại
Không dám viết thư
Mở ảnh cũ ra xem
Chắc chắn lại tình bạn cũ
Không thay đổi
Mà thật ra mỗi ngày mỗi thay đổi
Có đêm nhớ từng ngồi sát vai bên bậc cửa
Có trưa uất lại chuyện bị lừa
Có khi muốn ở lại
Không đi đâu hết
Không đi
Cho chuyện cũ chết chìm
Càng gần đến ngày càng thấy nhói tim
NGÀY THỨ HAI Ở HỘI AN
Bốn người phụ nữ chèo hai con thuyền ra Cửa Đại
Bốn cái nón lá, bốn cái áo cháo lòng, nói những lời
líu ríu khó nghe
Khói thuốc lá người ngồi đầu mũi phun ra bay luẩn quẩn
Những hàng cau thiếu gió lặng ngắt, xanh ngăn ngắt
Từ sau quán, ba con chó con bước ra, một con miệng
ngậm lệch mẩu tăm
Với hai miếng giấy ăn, lũ chó xé thành một đống
rác trắng
Mực một nắng nướng kiểu gì không nhận ra
hình thù nắng
Say la đà trở về nhà, sờ đến túi mới biết mất chìa khóa.
Bên góc miệng, không khác gì con chó, vẫn còn ngậm
một cái tăm.
25.8.04
NGÀY THỨ BA Ở HỘI AN
Trăng sáng
Ngư dân ở nhà chơi với vợ
Đợi đêm đen còn ra với phong ba.
Trăng sáng
Nước ánh bạc, lưới không sao giấu mắt
Cá băng băng tung tẩy từng đàn
Ngộp thở
Phố cổ oi, đèn lồng vàng và đỏ
Người đi từng đàn, đổ về phía bờ sông
Sực nhớ ra, thắt cả lòng:
Lúc đi, đóng cửa, đã không bật đèn.
t5.26.8.04
(Trong tập thơ Gởi VB của Phan Thị Vàng Anh, NXB Hội Nhà Văn, 2006)