Tác phẩm mới
Góc nhìn
Sự kiện - Dòng chảy
Cảo thơm
Tiêu điểm
Đọc sách
Tiểu thuyết - Truyện dài
Sáng tác trẻ
Sổ tay nhà văn
Thế giới sách
Khuôn mặt
Văn hóa
Tân Thư Publishing
Chibooks
Tác giả
Gởi bài cộng tác

Tác phẩm mới


BA CUỐN SÁCH TRIẾT

Tủ sách Bùi Văn Nam Sơn tiếp tục cho ra đời trong tháng 6/2016 ba cuốn sách triết. Hai cuốn do ông biên soạn theo một thể thức rất mới lạ: tưởng tượng ra một cuộc đối thoại giữa tác giả (BVNS) và các triết gia nổi tiếng trong quá khứ, và ông sẽ nhập thân trong cả hai vai, đó là “Chat” với John Locke và “Chat” với Hannah Arend. Cuốn còn lại là bản dịch tiếng Việt đầu tiên trong khối trước tác đồ sộ của Edmund Husserl: Ý niệm hiện tượng học (Năm bài giảng).
xem tiếp ...

Dịch thuật


VIRGINIA WOOLF
06/05/2013

6. Xanh Biển và Xanh Lá

Từ trên cao những nhánh tua trong suốt thả mình vào khoảng không. Ánh sáng trượt theo thân tua, rơi tõm một vũng màu xanh lá. Suốt ngày dài, mười nhánh tua của chiếc đèn chùm thi nhau nhỏ những giọt màu xanh lá lên mặt đá. Tụm lông bầy chim anh vũ - chất giọng chua lè bản chất - những thuôn lá cọ sắc cạnh - cũng thế, tiết ra tinh những chất màu xanh lá; đoàn kim xanh lá cứ thế nhảy nhót dưới ánh mặt trời...

Green

 

THE PORTED fingers of glass hang downwards. The light slides down the glass, and drops a pool of green. All day long the ten fingers of the lustre drop green upon the marble. The feathers of parakeets—their harsh cries—sharp blades of palm trees—green, too; green needles glittering in the sun. But the hard glass drips on to the marble; the pools hover above the dessert sand; the camels lurch through them; the pools settle on the marble; rushes edge them; weeds clog them; here and there a white blossom; the frog flops over; at night the stars are set there unbroken. Evening comes, and the shadow sweeps the green over the mantelpiece; the ruffled surface of ocean. No ships come; the aimless waves sway beneath the empty sky. It’s night; the needles drip blots of blue. The green’s out.

 

Xanh Lá

 

Từ trên cao những nhánh tua trong suốt thả mình vào khoảng không. Ánh sáng trượt theo thân tua, rơi tõm một vũng màu xanh lá. Suốt ngày dài, mười nhánh tua của chiếc đèn chùm thi nhau nhỏ những giọt màu xanh lá lên mặt đá. Tụm lông bầy chim anh vũ - chất giọng chua lè bản chất - những thuôn lá cọ sắc cạnh - cũng thế, tiết ra tinh những chất màu xanh lá; đoàn kim xanh lá cứ thế nhảy nhót dưới ánh mặt trời. Đột nhiên, từ tinh thể rắn nhỏ xuống mặt đá; hồ nước trong xanh lửng lơ trên hoang mạc cát phủ; bóng lạc đà ngụp lặn trong làn trong; gương hồ tĩnh tại trên làn đá; cỏ cói tua tủa mép hồ; tảo rong tắc nghẽn lòng hồ; đó đây một tụm hoa nõn; cóc con nhấp nhổm vút véo; đợi đêm sao chẳng vụn vỡ trong lòng. Chiều đến, bóng chiều phủi màu xanh lá khỏi thanh sưởi; đại dương chập chờn sóng. Không một bóng thuyền; con sóng vô vọng cựa quẫy giữa trời hư vô. Vào đêm; những chiếc kim đổi ý nhỏ xuống toàn giọt màu xanh dạ. Xanh lá chẳng còn tăm hơi.

 

 

Blue

 

The snub-nosed monster rises to the surface and spouts through his blunt nostrils two columns of water, which, fiery-white in the centre, spray off into a fringe of blue beads. Strokes of blue line the black tarpaulin of his hide. Slushing the water through mouth and nostrils he sings, heavy with water, and the blue closes over him dowsing the polished pebbles of his eyes. Thrown upon the beach he lies, blunt, obtuse, shedding dry blue scales. Their metallic blue stains the rusty iron on the beach. Blue are the ribs of the wrecked rowing boat. A wave rolls beneath the blue bells. But the cathedral’s different, cold, incense laden, faint blue with the veils of madonnas.

 

Xanh Biển

 

Quái vật mũi tẹt trồi lên khỏi mặt nước, phun từ hốc mũi to bè ra hai cột nước trắng nhưng nhức như tim lửa, vẩy cong thành những tràng hạt màu xanh lơ. Những đường vân xanh gồ ghề che khéo tấm thân đen tuyền gã vùi dưới nước. Ực ào với nước qua mồm mũi gã ngân nga tràng âm thanh sũng nước, màu xanh theo bén gót gã chuồi đôi ngươi tròn xoáy xuống lòng sâu. Vật mình trên bãi gã nằm phỡn, xanh cụt xanh cùn xanh rớt xanh rơi hết thảy các thang bậc màu xanh không khốc. Sắc xanh kim loại ố nhàu đống sắt han gỉ nằm trơ vơ trên bãi. Xác sườn con thuyền khua mái lại cũng xanh xanh một màu. Kia một con sóng cuộn xanh chùm chuông giáo đường. Nhưng toà thánh đường không thế, cứ hoài âm u, khói hương phong bế, xanh gượng xanh là vạt khăn che khuất gương mặt quý nữ nhân.  

 

NGỌC HUYỀN dịch

(Trích từ tuyển tập Thứ Hai hay Thứ Ba của)


Trang trướcVề đầu trang