Ý
nghĩ rời tháng tám
Tháng tám bặt tiếng kèn
mọi giấc mơ bần cùng
đang cháy lên cùng rơm rạ mùa màng nhếch nhác
mọi dáng hình bé mọn mài
mình bên những mảnh chai rối rắm giữa thế giới đầy tóc và lông chó rụng
mọi nhu cầu giấu mình
trong ánh chữ trong bài vọng cổ buồn trong sắc chàm tái chín trong cái nhìn lẻ
quạnh không hắt được lời nào...
Tháng tám mỏi mòn trống
rỗng mọi chiêm bao
nát vụn gương soi
người tẩm mình bằng gió
nóng mặt lạnh phá sản mọi ước mơ
nơi nước đọng ao tù
người khát khao được
cháy lên như que diêm một lần
rồi tắt.
Xứ
sở ẩm thực
Xứ sở ẩm thực
mọi thứ đều bốc mùi
mọi vật đều tròn trịa
mọi nẻo đều thơm tho
mọi cái đều ăn được mọi
mặt đều hoành tráng
Những dòng kinh đen lượn
lờ mang bao dáng người nhầy nhụa rác rến
tai biến đầm lầy tai
biến phận người sống đời hẻm vắng
Xứ sở ẩm thực vật vã mọi
chiêm bao
ngầy ngật mọi mùi vị
phờ phạc mọi âm thanh
tôi chắp vá lại tuổi
thanh xuân bên tàn tro bếp lửa lưng nhà nguội lạnh
Những nẻo đường quen
thuộc mong manh từng chiếc lá
mờ khuất bóng người nằm
chèo queo đáy giếng
Xứ sở ẩm thực
tôi trở lại mặt nhà um
khói
nhấm nháp tàn lửa lặng
im xuyên qua gáy
thấy mầm hy vọng vừa héo
ở sau lưng
Ngày ơn phước
Ngày nhốt gió
Không lý do
Ngày lẻ quạnh không chim
chóc không mơ mòng không khói lửa không cám dỗ
Nhận mặt nhau trong mê
cuồng khoái cảm
Người nhắn gì
Người nói gì
Người mơ gì
Dưới bầu trời ghẻ lở
Tiếng người vang xa như
tiếng chuông.
Tiếng người bật ra như
mũi tên hòn đạn
Ngày ơn phước
Không ai lãng quên ai...