Đọc một cách đầy chủ quan, tôi chú ý nhiều đến hai tác phẩm: Người ăn chay của Han Kang (Hoàng Hải Vân dịch, NXB Trẻ), và Hãy chăm sóc mẹ
của Shin Kyung Sook (Lê Hiệp Lâm và Lê Nguyễn Lê dịch, Cty Nhã Nam và
NXB Hà Nội). Đây là hai tác giả nữ đang ở độ chín chắn và sung mãn của
sự sáng tạo - Han Kang sinh năm 1970, Shin Kyung Sook sinh năm 1963. Họ
thuộc thế hệ những người Hàn Quốc lớn lên cùng với sự chuyển biến lớn
lao của nền kinh tế đất nước. Họ là chứng nhân, và cũng là người chứng
nghiệm những hệ quả nhiều mặt khi các quá trình và các cấu trúc xã hội
bị thay đổi mạnh mẽ, đặc biệt là sự thay đổi diễn ra trong vi khí hậu
gia đình.
Người ăn chay, về
mặt thể loại tác phẩm, được chính tác giả định danh bằng một từ khá lạ:
liên truyện. Không phải không có lý, vì ba truyện trong cuốn sách rõ
ràng có những mối liên hệ nội dung khá chặt chẽ với nhau (mặc dù vẫn có
thể đọc chúng như đọc ba truyện ngắn độc lập). Tuy nhiên, thực tế thì
chúng ta cần phải đọc cuốn sách này như đọc một tiểu thuyết, và ba
truyện của nó – Người ăn chay, Vết chàm Mongolia, Cây pháo hoa –
chính là ba chương thuộc một chỉnh thể tiểu thuyết trọn vẹn. Ba chương
di chuyển qua hai người kể chuyện, với cùng một nhân vật chính là Yeong
hye. Chương đầu tiên, Người ăn chay, người kể chuyện là chồng của Yeong hye. Từ điểm nhìn của nhân vật người chồng này - kẻ “thuộc
típ người không thích cái gì quá”, “làm ở một công ty nho nhỏ biết quý
cái năng lực vừa phải” của anh ta, “thỏa mãn với mức lương bình bình
nhận đều đặn hàng tháng” – thì Yeong hye vợ anh là một người đặc
biệt, thậm chí có thể nói là quái đản, từ khi cô bắt đầu vứt hết thịt
trong nhà đi, ăn chay. Anh nhận thấy đầy đủ và rõ rệt, vô cùng xác thực
là đằng khác, những thay đổi mà việc khước từ ăn thịt của vợ tạo ra cho
cuộc sống gia đình, cho cuộc sống của chính anh: Yeong hye ngày một gầy
trơ xương, đờ đẫn, âm thầm như cái bóng, quan hệ tình dục giữa hai vợ
chồng chấm dứt, những bữa cơm gia đình chỉ còn toàn rau đậu v.v... Anh
nhận thấy những thay đổi ấy, bởi đó chính là sự mất mát của cá nhân anh.
Thế nhưng anh chẳng hề quan tâm đến chuyện tại sao vợ anh lại sợ ăn
thịt đến thế, dù Yeong hye ít nhất đã hai lần nói với chồng “Em mơ...”
(bao giờ đó cũng là những giấc mơ đầy hình ảnh các tảng thịt nhuộm tiết
đỏ ối, khủng khiếp). Giấc mơ, phần đời sống tối tăm tồn tại lẩn khuất
trong cuộc sống bình thường hàng ngày, phần đời sống thực ra có thể cho
biết rất nhiều điều về sức khỏe tinh thần của con người, không thuộc
diện quan tâm của anh. Giữa người chồng này và người vợ này, đơn giản,
đó là cuộc đối thoại giữa một người điếc và một người câm.
Hai chương tiếp theo, Vết chàm Mongolia và Cây pháo hoa,
người kể chuyện đã rút về vị trí yêu thích của mình: vị trí người kể
chuyện “biết tuốt”. Anh ta triển khai câu chuyện qua việc mô tả hành
động và suy nghĩ của các nhân vật: anh rể Yeong hye trong Vết chàm Mongolia, chị gái Yeong hye trong Cây pháo hoa.
Không ích kỷ và vô cảm đến mức như anh chồng tầm thường của Yeong hye,
song cả hai nhân vật này, trong mối quan hệ với Yeong hye, đều giống như
những hòn đảo biệt lập, những con đường không có điểm giao cắt, những
thế giới không thể tương thông. Anh rể Yeong hye là một đạo diễn video
art, anh luôn bị ám ảnh bởi việc phải làm ra cho được những thước phim
tả cảnh một đôi nam nữ đang giao hợp, và cơ thể để trần của họ được sơn
kín những bông hoa mềm mại, rực rỡ. Một cách ngẫu nhiên, từ vợ, anh biết
trên mông cô em vợ mình có một vết chàm xanh, vết chàm Mongolia. Anh
tưởng tượng ngay đó là hình ảnh một bông hoa xanh đang nở ra trên thân
người. Như có ma quỷ xui khiến, anh đã tìm cách biến Yeong hye thành
người mẫu của mình, rồi tự mình với cô trở thành diễn viên cho đoạn phim
đầy ám ảnh trong ý tưởng kia. Khi bị vợ phát hiện, thay vì rơi vào mặc
cảm xấu hổ, anh lại nhìn về phía Yeong hye, “nhìn như hút hồn vào cơ
thể lấp lánh của cô, hệt như những bông hoa đang vươn lên phấp phới, đó
chính là hình ảnh mãnh liệt hơn bất cứ cảnh quay nào mà anh đã quay cả
đêm qua”. Về một phương diện nào đó, người anh rể Yeong hye có thể
được miễn tố, bởi anh đã ứng xử với tất cả bản năng nghệ sỹ, ứng xử như
một người chịu sức hấp dẫn không thể cưỡng lại được của cái đẹp nghệ
thuật, cái đẹp thuần túy, cái đẹp vượt qua ranh giới thiện ác. Nhưng
ngay ở điểm ấy tính vị kỷ cũng đã bị phơi lộ: nhân vật hành động vì
mình, và hoàn toàn không đếm xỉa đến kết cục của tha nhân! Chị gái Yeong
hye cũng vậy. Hết lòng chăm sóc em, tất tả lo lắng trước tình hình sức
khỏe ngày một xấu đi của em, nhưng ở bề sâu của thái độ đó thực ra là sự
chán ghét đứa em gái tâm thần đã để mình phải sa lầy trong một thực tại
bừa bộn, là sự gồng mình lên để lấp đầy cái Tôi đạo đức mà xã hội luôn
đặt yêu cầu. Không một ai thực sự quan tâm tới những giấc mơ của Yeong
hye: giấc mơ về khu rừng đầy những tảng thịt đẫm máu; giấc mơ hóa thành
cái cây mọc rễ, mọc lá từ hai tay, mọc hoa giữa hai chân... Tác giả Han
Kang không một lần cắt nghĩa tại sao Yeong hye lại sợ ăn thịt, tại sao
Yeong hye lại có những giấc mơ và những ảo giác khủng khiếp đến như vậy?
Cô chỉ mô tả, bằng một thứ văn phong đậm chất cinema (khiến ta không
thể không nhớ tới những cảnh quay đầy ấn tượng trong phim của Kim Ki
Duk, người đạo diễn đã đem lại niềm tự hào to lớn cho dòng phim tác giả
của Hàn Quốc suốt nhiều năm qua). Nhân vật Yeong hye, với những sang
chấn tinh thần của cô - có người đã đọc thấy ở đây biểu tượng của niềm
khát khao được trở lại với cái bản nguyên, trở lại với căn rễ hồn nhiên
của con người ở thời hiện đại - đơn giản là đã bị gia đình bỏ rơi, bị
cuộc sống gấp gáp của một xã hội công nghiệp gạt sang một bên, nhân danh
niềm trắc ẩn.
 |
Không cho người đọc một thứ ấn tượng dị kỳ như cuốn Người ăn chay, song cuốn Hãy chăm sóc mẹ,
theo tôi, còn tạo được dư chấn lớn hơn. Bà mẹ ở một miền quê hẻo lánh
cùng chồng lên Seoul thăm các con. Bà bị lạc ở ga tàu điện ngầm. Bà mất
tích. Chồng và các con bà nhao nhác đi tìm suốt nhiều ngày nhiều tháng
mà vẫn không thấy... Truyện có bốn chương và một phần kết, thì trừ
chương bốn - có tên Và người phụ nữ khác - được kể từ đại từ
nhân xưng ngôi thứ nhất, các chương còn lại đều được kể từ ngôi thứ ba
số ít. Các chương này, bằng việc lần lượt kể chuyện chồng và hai người
con (trong số bốn người con) đi tìm bà mẹ, đã tái hiện ký ức của mỗi
người, qua đó cũng tái hiện những mảng khác nhau trong cuộc đời và diện
mạo tinh thần của người phụ nữ mất tích – người phụ nữ chưa từng một lần
được quyền xuất hiện ở thì hiện tại của truyện kể. Đó là một người vợ,
một người mẹ nông dân Hàn Quốc, người không khỏi khiến chúng ta, những
bạn đọc Việt Nam, phải liên tưởng tới mẫu hình lý tưởng về người phụ nữ
nông dân Việt Nam đã mặc định từ bao đời nay: sống cả đời chỉ vì chồng
vì con; làm việc không ngơi nghỉ từ sáng sớm đến tối mịt, hết trên ruộng
lại đến ngoài vườn, trong bếp; thế giới thu hẹp lại với đám nồi niêu,
rổ rá, vại dưa, chum gạo; cho đi tất cả, không nhận gì về mình, có chăng
là lấy sự no đủ an nhàn của chồng và sự phương trưởng của đám con cái
làm nguồn vui... Bà mẹ dường như được sinh ra, có mặt trên đời là để
thực hiện cái chức phận vinh quang âm thầm ấy, và tất cả mọi người đều
coi điều đó như một lẽ hiển nhiên, không có gì phải băn khoăn. Chỉ đến
khi bà mẹ mất tích, những người còn lại mới giật mình: hình như mình đã
lạm dụng lòng tốt của bà, hình như mình chưa thực sự quan tâm tới bà,
hình như mình cứ trượt theo những yêu cầu cấp thiết của cuộc sống trước
mắt mà bỏ quên bà, lấy đồng tiền phụng dưỡng thay thế cho sự phụng dưỡng
đích thực... Có thể nói, ở những chương này, sự tự vấn quyết liệt của
mỗi nhân vật đã làm lộ vết rạn trong gia đình Hàn Quốc truyền thống, khi
xã hội có sự dịch chuyển từ nông thôn ra thành thị. Nhưng nếu chỉ có
vậy, cuốn Hãy chăm sóc mẹ sẽ chỉ là một tác phẩm tiểu thuyết
hiện thực – tâm lý vào loại “sạch sẽ”, mang tác dụng giáo dục chung
chung nào đó. Sức nặng thực sự của tác phẩm nằm ở chương bốn, chương
sách mà tiếng nói - chỉ là tiếng nói thôi, và có thể là tiếng nói vọng
lại từ thế giới bên kia - của bà mẹ bị mất tích vang lên. “Và người phụ nữ khác”
cho thấy đúng là có một người phụ nữ khác, khác với hình ảnh của người
phụ nữ mà truyền thống xã hội và những người khác vẫn đóng khung lên bà.
Người phụ nữ thực hiện cái chức phận vinh quang âm thầm của mình không
phải như một cái máy, mà như một con người. Có buồn tủi, có thất vọng,
có chán nản, có oán hận. Thậm chí cuộc đời bà cũng có cả những “thoáng
xao lòng” bởi một hình bóng khác. Không ai biết những điều đó, không ai
nghĩ rằng có thể có những cái đó, tóm lại không ai quan tâm đến việc bà
mẹ cũng có thể và cần phải là một con người bình thường, như họ. Nhà
nghiên cứu văn học nổi tiếng thế giới người Nga M. Bakhtin từng nêu một
ý, đại loại: con người thường không mấy khi trùng khít với chính mình,
và chính ở điểm không trùng khít ấy mới diễn ra sự sống đích thực của
Bản Ngã. Với nhân vật bà mẹ mất tích trong Hãy chăm sóc mẹ, có vẻ Shin Kyung Sook đã thực hiện được điều đó.
Tôi
sẽ không cố công làm một mối liên hệ nào đó giữa hai tác phẩm của văn
học Hàn Quốc đương đại này với cái mà người ta vẫn gọi là chủ nghĩa nữ
quyền trong văn chương. Điều có thể phải ghi nhận ở đây, là cái nhìn về
vấn đề người phụ nữ trong xã hội của họ đã vượt qua công thức và những
sự đơn giản hóa thông thường. Con người nói chung, phức tạp hơn một sự
“tổng hòa của các mối quan hệ xã hội, trong tính hiện thực của nó”.
Người phụ nữ tồn tại trong những cuộc dịch chuyển xã hội sâu sắc thì lại
càng phức tạp gấp bội: một thế giới mà nếu các nhà văn chỉ có phương
tiện là những khuôn mẫu truyền thống thôi thì không thể mô tả nổi! Đó là
đối tượng đòi hỏi những cách nhìn khác, và cả những cách viết khác.
Chấp nhận và triển khai những bút pháp đa dạng càng khiến “cái viết” về
đời sống hiện đại của nhà văn Hàn Quốc xoáy sâu hơn, gây ám ảnh hơn trên
người đọc. Chắc chắn rằng văn xuôi Hàn Quốc đương đại không chỉ có vỏn
vẹn thế này. Nói cách khác, cả một “mỏ” tác phẩm lộ thiên trên bán đảo
Triều Tiên đang chờ chúng ta khám phá.