có những bước chân vang hình khúc khích
tôi thích một vòi nước hơn
chảy trong một quán bar mà tay bartender có cái đầu lộn ngược đã pha cho tôi
một ly martini có vị vesper
làm tôi trầm uất vì người đẹp ấy, và cái xe đạp đỗ cạnh hàng rào đá đầy hoa
oải hương cũng không cánh mà bay
tôi thấy nắng đã gãy vụn trong những bóng râm mà cái bóng của tôi đã ký họa
từ năm ngoái
và ở sài gòn cũng như ở paris
đều có mưa
cái món nợ mà tôi để lại cho nỗi buồn đang trình diễn ở rạp kế bên
em cắt dán những chiếc mặt nạ không màu trong buổi tối trong suốt của tiếng
nhạc phát ra từ một máy hát cũ kỹ
trong cái khách sạn ấy anh và em
đèn đường hắt vào khung cửa một bóng đen có mùi chopin
mà mình thì không thích đi dạo trong phòng
nên em bật hbo đúng ngay lúc chiếu một bộ phim kinh dị
sữa đã được pha vừa đủ ấm trong bồn
tôi tắm những nụ cười em thấy bên kia mình một ranh giới
tiếng chuông của người phục vụ phòng làm cụt hứng cuộc phiêu lưu trong không
gian của freud
tôi nhớ hình như california
vừa bị xé nát trong tiếng nhạc hotel
sự trữ tình của thời hippy rock đang từ tính qua thời khủng bố
mà em thì chả khoái hamburger
tôi biết em yêu 007
oái ăm thay là chiếc xe đạp đã không cánh mà bay
thật mỉa mai cho tôi người đẹp
có kẻ muốn dìm chết một kẻ khác trong ánh nắng của một ngoại ô đang đầu độc
ôi thuốc lá chỉ đem lại cho tôi những ca khúc lơ lửng buổi chiều
không có cả một làn môi hình bầu ngực để nó đậu xuống
cái bố cục siêu thực ấy của cái chết
t-hiếu