Tác phẩm mới
Góc nhìn
Sự kiện - Dòng chảy
Cảo thơm
Tiêu điểm
Đọc sách
Tiểu thuyết - Truyện dài
Sáng tác trẻ
Sổ tay nhà văn
Thế giới sách
Khuôn mặt
Văn hóa
Tân Thư Publishing
Chibooks
Tác giả
Gởi bài cộng tác

Tác phẩm mới


BA CUỐN SÁCH TRIẾT

Tủ sách Bùi Văn Nam Sơn tiếp tục cho ra đời trong tháng 6/2016 ba cuốn sách triết. Hai cuốn do ông biên soạn theo một thể thức rất mới lạ: tưởng tượng ra một cuộc đối thoại giữa tác giả (BVNS) và các triết gia nổi tiếng trong quá khứ, và ông sẽ nhập thân trong cả hai vai, đó là “Chat” với John Locke và “Chat” với Hannah Arend. Cuốn còn lại là bản dịch tiếng Việt đầu tiên trong khối trước tác đồ sộ của Edmund Husserl: Ý niệm hiện tượng học (Năm bài giảng).
xem tiếp ...

Tiểu thuyết - Truyện dài


NGUYỄN NGỌC THUẦN
17/12/2010

Sinh ra là thế (Phần 2)

Ở đây có một ít người bị gì không biết lăn đùng ra nè. Gã nói vào cái điện thoại màu xanh, đặt cuối phòng lúc gã lau tới chỗ đó. Tụi nó mới ngã xuống đây thôi. Không ói mửa. Chỉ có nằm bẹp. Nói xong rồi lại cầm giẻ lau lau tiếp cho đến hồi căn nhà sạch bóng. Xách đồ nghề đi vào, xong rồi nhé, gã nói, và từ đó cho đến lúc kết thúc buổi tối, không ai nhìn thấy gã đi ra nữa. Mặt gã cau có lại như bị táo bón lâu ngày, như bị một nỗi đau nào đó xâm chiếm, dị dạng.

Gã chép miệng, ợ hơi buồn nôn. Hình như gã đã nhìn thấy cảnh này nhiều lần trong đời sống của gã rồi, tái diễn đến buồn ngủ. Gã mong một thế giới mới hơn, đỡ nhạt hơn.

Một thế giới không có vi trùng chẳng hạn. Gã lè cái lưỡi vàng chạch liếm môi, chống chọi cơn khát vô hình. Miệng gã đen đúa như một cái cống chứa đầy thất vọng. Rồi, rồi, gã nói, khạc ra. Không ai có thể hiểu gã nói gì.

Căn phòng hơi tối, ẩm mốc.

Trong góc phòng, gã đọc sách vẫn không nhìn lên. Trong quán còn một ít thằng có khả năng trụ lại, ngồi nhậu. Cách đó không xa, con nhỏ ca sĩ có cái mông to đùng và ban nhạc của quán - một già một trẻ - đi vào chuẩn bị sô diễn buổi tối. Một ngày bình thường đến bất bình thường của họ. Không có gì có thể rơi vào một nhịp điệu mãi, thế mà họ đã là như vậy từ lâu lắm rồi. Kẻ hát người đàn, trôi trùi trũi mỗi đêm. Trong không gian sặc mùi khói, tiếng hát đôi lúc như tắc lại trong cổ. Có cái gì đó đã trở nên bất bình thường xảy ra. Thậm chí kệch cỡm dị thường xảy ra.

Hôm nay là ngày đặc biệt, con ca sĩ nói vào micro, ngày kỷ niệm 5 năm đi hát của tôi.

Giọng con nhỏ mông to thấy vậy chứ hay dễ sợ, đến nỗi đám bợm nhậu quên cả uống ngẩng đầu lên nhìn cái mông của nó.

Nếu có yêu tôi, thì hãy yêu tôi bây giờ… Nó hát giọng Đàm Vĩnh Hưng.

Bên dưới - cô gái với bộ ngực trần - sau một hồi chạy lòng vòng, có lẽ không biết phải làm gì, chạy lên sân khấu. Cô định giật lấy micro thì bất ngờ bị con ca sĩ tát cho một cái như trời giáng.

Con đĩ chó, con ca sĩ hét lên, mày làm cái gì vậy. Tới đây tao biểu. Con ca sĩ nắm cái đầu cô gái kéo sát vào người mình. Con bé chúi ngã về phía trước không kịp ghìm lại.

Mày nói tao nghe xem, mày bao nhiêu tuổi rồi? Giọng con ca sĩ mông to lanh lảnh.

Cô gái có lẽ bị đau quá, thốt lên, mười bảy.

Mười bảy. Trời ạ. Mười bảy tuổi mà mày làm cái gì ở đây? Hả, mày làm cái gì. Hả? Còn cái này là cái gì đây? Con ca sĩ vừa nhìn thấy cái áo bung hết nút của cô gái. Mày banh vú làm cái gì ở đây? Mày muốn làm đĩ hả? Hả? Con ca sĩ phanh cái áo cô gái ra thêm.

Cô gái ôm mặt òa khóc. Con bạn ngồi bên dưới vội chạy lên, kéo áo che bộ ngực cô ta lại, rồi cả hai thoát nhanh ra cửa.

Lần sau gặp tao là chết mẹ mày nha con ranh. Con ca sĩ nói đuổi theo. Mày tưởng mày là cái gì, hả, làm đĩ hả. Mày tưởng làm đĩ là vui thú hả?

Con ca sĩ mông to thở hắt vào micro. Ngưỡng cửa ra vào, hai con nhỏ “đồi trụy” biến mất phả ra cái khoảng trống rỗng. Sau đó con ca sĩ nghiêng đầu lấy hơi, rồi làm ra cái bộ điệu đê mê.

Nếu có bao dung thì hãy bao dung bây giờ...

Hát đi hát lại hai lượt. Nhưng trông con ca sĩ có vẻ không hài lòng, hình như nó không muốn cái loại cảm xúc như lúc này. Có cái gì, vẻ như đang chặn họng nó lại. Con ca sĩ mông to đau khổ ra mặt, vứt chiếc micro vào tay ông già đàn ghita ngồi bên cạnh rồi đùng đùng bỏ xuống.

Tội nghiệp ông già như bị trúng thương sau cú chưởng micro của nó, oằn mình đón lấy, mặt nhăn nhúm, gượng cười. Cám ơn con. Ông lúng búng nói trong miệng. Sau đó ngồi lại một mình trên sân khấu giữa những vỏ chai bia vương vãi. Không buồn giới thiệu mình là ai, ông dạo đàn và hát, giọng khô khốc, nhọc nhằn, như có dòng suối cạn nào đó ngắc ngứ trôi qua cổ họng khát khô của ông. Lâu lâu ông gõ xuống thùng đàn nghe rổn rảng, to hơn lệ thường. Hát xong một bài lại lẳng lặng dạo nhạc hát sang bài khác. Đôi vai qua lần vải mỏng, nhô cao như đang cầu cứu một cái gì không rõ, một cái gì rất vẩn vơ.

Trong góc phòng, người đàn ông vẫn tiếp tục đọc sách. Không có dấu hiệu gì anh ta đang nghe nhạc. Hoặc biết có người đang hát. Anh ta vẻ chừng đang ở một nơi nào đó rất xa, một thế giới khác vọng lại. Anh ta chỉ để lại đây như một cái bóng. Nhưng tâm hồn anh ta bay tận đẩu đâu.

Có cái gì đó không thể tìm thấy trong thế giới hiện thực này. Anh ta chép miệng. Rất lâu sau anh ta đọc thành tiếng.

Thỉnh thoảng người ta ngạc nhiên khi phát hiện những loài ký sinh trùng tụ tập thành từng nhóm nhỏ và tự chết. Người ta không thể hiểu vì đâu. Những ký sinh trùng không thể buồn được. Một vài nhà nghiên cứu lãng mạn cho rằng nỗi buồn vẫn có thể kết liễu chúng. Có điều nỗi buồn của chúng ở một dạng khác chúng ta.

Cuốn sách còn chỉ ra những nỗi buồn khác nằm sâu bên trong từng con vi trùng. Thế giới vi trùng nhỏ bé, nhưng không vì thế mà chúng trống rỗng.

Một tin đáng giật mình, cách đây không lâu, các nhà nghiên cứu đã phát hiện một đám mây chứa đầy những con vi trùng đó, tràn xuống thành phố và nhân lên rất nhanh.

Người đàn ông đột ngột ngừng lại. Anh ta đóng sách. Gương mặt có vẻ trầm tư. Một hồi sau ngẩng đầu lên, bỏ chạy ra đường.

Ngoài ấy giờ vắng teo, đường sá ọp ẹp bên dưới những ngọn đèn đường vàng yếu uốn vòng như cái đầu ốm rũ.

Ông già chơi nhạc vẫn tiếp tục hát, cái giọng như bị chia lìa thanh quản và lồng ngực, một hồi ngộp máu ùng ục hắt hơi.

Đó là bản gì vậy? Anh hỏi.

Rồi cũng quên thôi.

Ông già nói.

Rồi sẽ quên thôi

Cái tâm trạng bữa nay

lúc này

Cũng chẳng buồn nhớ đến những thứ khác…

4. Anh định đứng dậy đi về thì một con nhỏ bước tới. Anh uống bia chứ? Con nhỏ hỏi. Hóa ra là con ca sĩ có cái mông to đùng khi nãy. Bây giờ nó đã thay bộ đồ khác, vừa vàng vừa xanh thể như một thứ hàng hóa quê mùa.

Em tiếp thị bia, nó giải thích, cái loại bia mà chẳng bao giờ thấy anh uống.

Xạo nào, anh có bao giờ đến đây đâu mà em thấy.

(Không hiểu sao, trong mơ hồ, câu nói của con nhỏ đã làm anh nán lại, và ít nhiều tìm thấy một lý do để uống tiếp. Đó là cái tâm trạng quái đản của anh). Phải công nhận kiếm một lý do để uống bia không phải lúc nào cũng dễ.

Được chứ? Con nhỏ nhắc lại.

Em hát hay lắm.

Đừng có khen ngợi em. Con nhỏ nói. Cho rằng nó có nhiều điều đáng khen hơn. Giọng hát không phải là tài sản quý giá nhất của nó.

Em có những thứ khác.

Con nhỏ nói cười giọng to khác thường, pha lẫn vài tạp âm khó nghe. Nếu nó hát hay bao nhiêu, thì giọng nói nghe thần kinh bấy nhiêu. Anh mỉm cười phát hiện như thể đó là điều kín đáo, sâu sắc nhất về một con người như nó. Anh tin luôn có cái gì bên dưới mọi dáng vẻ. Một sự trống rỗng chẳng hạn. Bất cứ dáng vẻ nào cho dù sơ sài nhất cũng ẩn chứa một nội dung.

Vậy anh gọi em là gì thì được, anh thấy vui vui hỏi đùa, gọi em là con nhỏ tiếp thị bia hay ca sĩ quán bia?

Con tiếp thị bia.

Chắc chứ?

Chắc rồi.

Mà đúng là con nhỏ không mấy bận tâm chuyện đó thật. Nó chỉ đơn giản là chờ đợi cái gật đầu trước chai bia của anh.

Được rồi. Một chai thôi. Anh nói. Rồi lại sợ nó buồn, quỷ thiệt, nói thêm, cũng còn tùy.

Có cái gì ngoài hiên rớt cái độp không biết nữa. Anh nghe âm thanh lạ. Nhìn ra tuyệt nhiên không thấy gì. Cũng có thể trong tâm hồn không mùi vị của anh vừa rơi rụng một cái chi chi. Anh cũng chẳng cầu mong một cái gì gắn quá chặt quá lâu trong tâm hồn anh.

Thay một cái gì mà bản thân chưa biết vẫn tốt hơn giữ một cái gì đã biết quá lâu.

Ngoài sân, xe cứu thương vừa đến, còi hụ đinh tai như báo hiệu vừa phát hiện một nỗi đau, đáng được chú ý, nâng niu, ưu tiên. Người ta khiêng những thằng bị ngộ độc đi. Bác sĩ quần áo trắng toát bốc lên lên mùi bệnh viện, vô trùng, mùi chết chóc. Anh còn như ngửi thấy mùi hơi thở cuối trên mỗi băng ca.

Rất đơn giản để đi đến một kết thúc. Ông già hát như tiễn chân xác người bất cẩn. Rất đơn giản để ngưng một cái gì bấy lâu.

Tại sao sống rất lâu nhưng có thể bất cẩn rất nhanh?

Thằng lái xe cứu thương vừa bước vào quán đã la trời, cái quán này đã quá ta, mát quá ta, được ngồi nhậu ở đây một phát thì chết cũng yên lòng. Không mắc chở mấy thằng này ấy hả, chắc tui nhậu tới sáng quá.

Nói xong ướm mình xuống ghế, nhun nhún trải nghiệm độ bền. Ghế cũng êm thiệt. Hắn bình luận. Lại có em tiếp thị bia xinh đẹp nữa chứ.

ẦÂm ầm ầm. Những thằng ngộ độc loáng một cái đã được khiêng hết lên xe. Ầm ầm ầm. Loáng một cái thằng bác sĩ nói, xong, phủi tay cái rẹt, đi thôi. Thằng lái xe cứu thương lọt thỏm trong ghế, như thể câm điếc, không nghe gì nữa. Thằng bác sĩ đi đến vỗ vào vai hắn, đi, đi nhanh.

Thằng tài xế mệt mỏi đứng dậy làu bàu, sao mau thế? Rồi lết ra xe, đóng ầm cửa lại rú còi.

Mấy cái xác lẻ tẻ này sẽ được đi đến một nơi mà chúng không bao giờ có thể lường tới, phải không? Thằng tài xế nói với cái vô lăng, cái tật lẩm bẩm một mình của hắn. Sau nhiều năm lái xe cứu thương, hắn tự dưng nhiễm cái bệnh này. Có lẽ là do thường lái xe một mình, không có ai để nói chuyện.

Vì thường xuyên đối diện với cái chết nên hắn cũng cô đơn gấp đôi. Hắn không thể im lặng bằng xác chết, cũng không có khả năng im lặng quá lâu như xác chết. Đường dài là cái thứ không gì có thể thay đổi trong quá trình di chuyển, hắn đành buộc miệng nói với cái vô lăng.

Ông già thay vì hát tiễn đưa hắn đọc luôn câu cuối rất đơn giản để ngưng một cái gì bấy lâu rồi đánh ùm một phát, tắt nhạc.

5. Tôi đã gặp anh ở đâu chưa?

Một người đàn ông đến trước mặt anh nói. Chắc chắn là tôi đã gặp anh ở đâu rồi.

Anh rùng mình vì gương mặt hoàn toàn xa lạ. Hồi nãy giờ anh cũng không hề nhìn thấy hắn ta. Đùng một phát, hắn như trong như phim Tàu, một kiếm khách thô lậu xuất hiện mặt đầy âm khí. Anh mắc nợ hắn từ kiếp trước, và hắn đã tìm anh trong “thời gian”. Có lẽ vậy.

Có thể nào anh gặp gỡ gương mặt kỳ quái này. Có thể nào trong quá khứ buồn tẻ của kiếp trước anh đã gặp hắn. Có thể nào anh đã nói chuyện với hắn.

Anh chưa từng thấy gương mặt nào thiếu sức sống và u tối như vậy.

Người đàn ông chồm đến gần anh hơn. Tôi đã gặp anh. Tôi biết chắc, tôi đã gặp anh. Hắn rít qua kẽ răng.

Anh lắc đầu lần nữa. Trong bầu không khí đặc quánh của quán nhậu, anh phát hiện mùi vị lạ của hắn, không thể định nghĩa nhưng rất đặc trưng. Một chút bồn chồn, một chút cùng đường, một chút khổ đau. Ngay cả tóc, lông mi, môi, và cử chỉ, đâu cũng hằn lên vẻ khổ đau.

Người đàn ông đứng lần khần rồi quay đi. Bây giờ anh mới thấy cái bàn nằm trong góc kẹt, chỗ có mấy bụi cây giả lá xanh um, hắn thu mình trong đó.

Và không thôi ném cái nhìn hằn học dò hỏi về phía anh.

Anh đã gặp hắn ở đâu?

Cho tôi thêm một chai bia. Anh nói.

Con ca sĩ bơi cái mông to đùng đi tới trong bầu không khí vốn dĩ đã cương cứng vì chật chội.

Một chai hả cưng. Nó nói với anh giọng nhão nhớt.

Anh giật mình? Nhớ đến lần nó nói, thế mạnh của nó nằm ở nhiều nơi. Nhưng anh không nghĩ nó có thể chuyển sức mạnh của nó nhanh đến thế.

Ngồi được một hồi lại thấy gã đàn ông quái dị xuất hiện trở lại. Chuyện gì nữa đây. Lần này anh thấy hắn có vẻ chắc chắn, chắc là vừa nghĩ ra cái gì đó rõ ràng hơn. Hắn kéo ghế ngồi xuống sát cạnh anh. Nhìn chằm chặp.

Bia. Hắn rống lên, như bò rống vào lỗ tai anh. Sau đó nghiêng đầu rành rọt, đừng nghĩ là mày có thể qua mặt tao. Thú nhận đi. Đừng nghĩ là mày có thể qua mặt tao.

Con nhỏ ca sĩ vừa đi vào lại thấy vác cái mông to đùng đi ra. Không gian rung rinh ngộp thở. Anh thấy trần nhà như hạ thấp xuống choán hết khí trời.

Đây là Diệu, nhớ chưa, con ca sĩ đập bồm bộp vào ngực rồi nói với gã đàn ông lạ mặt, đây không phải là bia bia bia nha cưng.


Trang trướcVề đầu trang